GẶP ANH TRONG HÀNG VẠN NGƯỜI - Trang 170

Thiệu Dung hơi tức giận: “Vì cứu Dương Quang mà hy sinh thân mình

như thế này, có thực sự đáng không? Cặp cha mẹ bợ đỡ kia của cậu ta
thường ngày thấy em chướng mắt là thế, đến lúc quan trọng lại đi ép em
nghĩ cách cứu người. Con họ sao họ không tự mình nghĩ cách cứu đi.”

“Chị Dung Dung, cho dù ba mẹ Dương Quang có tệ đến đâu, anh ấy vẫn

tốt với em. Em không thể trơ mắt nhìn anh ấy vì em mà ra nông nỗi này.”

“Cái gì mà vì em chứ, nó tự mình uống rượu rồi lái xe mới gặp phải

phiền toái lớn thế này.”

“Không, em tin Dương Quang bị oan. Vả lại có nói gì đi nữa, chuyện này

chung quy cũng từ em mà ra, em nhất định phải cứu ảnh.”

Thiệu Dung thở dài một hơi thật sâu: “Lộ Lộ, em cũng trưởng thành rồi,

nếu em đã quyết ý, vậy chị cũng không nói gì thêm nữa. Được, chị cho em
biết làm thế nào để đối phó với Chương Minh Viễn.”

Thiệu Dung bảo Bạch Lộ, đợi Chương Minh Viễn ngủ say rồi mới đi vào

phòng anh ta: “Không phải em nói trước đó anh ta đã uống say ở quán bar
sao? Tửu là bà mối của sắc, dễ gây mất kiểm soát nhất. Mặc dù khi anh ta
còn giữ được tỉnh táo thì từ chối em, nhưng lúc anh ta ngủ mơ mơ màng
màng rồi em nằm xuống cạnh anh ta trêu chọc, chỉ cần anh ta là đàn ông,
cực kỳ dễ dàng hưng phấn mà nổi lên ham muốn.”

Cửa phòng ngủ không khóa, vừa xoay nhẹ đã mở. Khi bước vào phòng,

thân thể Bạch Lộ thoáng chốc khẽ run.

Đêm thật tĩnh mịch, yên lặng đến nỗi chỉ có thể nghe thấy tiếng tim đập.

Từng tiếng, từng tiếng, từng tiếng một, càng lúc càng nhanh, tựa như tiếng
trống càng lúc càng dồn dập trên sân khấu kịch đang thúc giục diễn viễn ra
sân khấu – đúng rồi, ra sân khấu, đã đến lúc cô phải lên diễn rồi. Đêm nay,
cô sắm vai một nhân vật giống trong truyện Viên Mỡ Bò(*).