GẶP ANH TRONG HÀNG VẠN NGƯỜI - Trang 171

Cởi bỏ mọi y phục trên người, Bạch Lộ dùng bàn tay run run nhấc một

góc chăn chui vào trong. Bên trong chăn rất nóng, đều là nhiệt độ cơ thể của
Chương Minh Viễn, ấm áp tựa ánh mặt trời tháng năm. Nhưng cô lại không
kiềm được mà run rẩy, như thể bị lạnh, nhưng thực ra là do căng thẳng và
sợ hãi.

Tuy Chương Minh Viễn đang ngủ, nhưng trong lúc ý thức mơ màng có lẽ

cảm giác được có người chui vào trong chăn, khóe miệng bất giác bật lên
một tiếng ưm, một bàn tay mò mẫm hướng về phía thân mình cô. Khi bàn
tay to rộng nóng hừng hực rơi trên người cô, cô theo bản năng thoáng co
rúm lại về sau. Bàn tay ấy tựa như rắn chạy khắp trên da thịt lõa lồ của cô,
cuối cùng dừng lại trước ngực cô. Chẳng mấy chốc, người đàn ông đang
ngủ mê trong cơn say mơ hồ hưng phấn lên, lật người một cái, toàn thân
nằm sấp trên người cô…

Khi một cơn đau bén nhọn phát ra từ nơi bí ẩn nhất trên cơ thể, Bạch Lộ

bật khóc. Nước mắt tuôn rơi từng giọt lớn, như trân châu bị đứt khỏi dây,
rơi vãi khắp trên gối.

Sau khi trong phòng hoàn toàn khôi phục lại yên tĩnh, Bạch Lộ lặng lẽ

đứng dậy mặc quần áo chỉnh tề, sau đó tìm quần lót của Chương Minh Viễn
lau qua drap giường bị dính bẩn, sau đó lại dùng túi nhựa gói kỹ lại, gọi
điện bảo Thiệu Dung tới đem túi vật chứng này đi trước. Cô tiếp tục ở lại
một mình chờ anh ta tỉnh dậy để đàm phán.

Thiệu Dung muốn ở lại cùng đàm phán với cô: “Loại người như Chương

Minh Viễn được người ta o bế đã quen, em lại gài bẫy anh ta thế này khiến
anh ta phải gặm một cục tức, chị sợ anh ta có thể thẹn quá hóa giận mà ra
tay đánh người. Mình em bàn chuyện với anh ta chị thực không yên tâm.”

Cô kiên quyết không cần giúp đỡ: “Có người ngoài càng làm khó mặt

mũi anh ta thôi, chỉ tổ thêm căm tức. Không sao đâu, chị Dung Dung, anh ta
sẽ không nổi nóng đến mức giết người đâu, có để anh ta đánh vài cái cũng