GẶP ANH TRONG HÀNG VẠN NGƯỜI - Trang 183

Mà trước đây cô có ý kiên trì muốn nghỉ việc ở Thiên Đô Quốc Tế cũng

hoàn toàn là do muốn tránh né Chương Minh Viễn, hiện tại cô căn bản
không thể thoát khỏi anh ta, nên cũng không nhất thiết phải nghỉ việc ở
Thiên Đô Quốc Tế hòng chạy lấy người. Huống hồ trước nay Hoắc Mân
vẫn luôn rất tốt với cô, con người tổng giám đốc Vương cũng ôn hòa. Do
đó, cô lại trở về cương vị công tác trước đây của mình.

Giờ tan tầm đã đến, nhưng Bạch Lộ vẫn chưa muốn về. Trước đây đi làm

luôn cảm thấy thời gian trôi qua thật chậm, không thể chịu nổi đến giờ ra
về; công việc cũng thật rườm rà, làm thế nào cũng không xong.

Thế nhưng hiện tại, Bạch Lộ lại cảm thấy thời gian làm việc quá ngắn,

mới chút xíu đã trôi qua. Công việc cũng quá ít, quay qua quay lại đã làm
xong rồi. Nhưng mà cô vẫn không muốn tan ca, không muốn quay về căn
hộ đó. Cô bèn lục tung tự mình kiếm việc mà làm hòng kéo dài thời gian
tan tầm.

Nhưng dù có trì hoãn đến đâu cô vẫn phải ra về, không thể ở lại công ty

ngơ ngơ ngẩn ngẩn cả đời. Tuy Dương Quang đã bình an vô sự, nhưng cô
vẫn không thể chọc giận Chương Minh Viễn. Anh ta từng cố tình hay vô ý
nhắc nhở cô: “Đừng tưởng Dương Quang được thả không làm sao nữa thì
cô có thể đánh bài chuồn! Nếu cô chuồn mất, nhỡ đâu cậu ta lại có chuyện
gì, đến khi đó cô đừng có quay lại cầu xin tôi.”

Cô hiểu rõ ý tứ của anh ta, chính là đang cảnh cáo cô đừng tưởng Dương

Quang được thả rồi thì cô có thể trở mặt quịt nợ. Đến lúc ấy anh ta nghĩ lại
muốn giở chút trò hòng gán cho Dương Quang tai vạ nào đó do “hành vi
bất cẩn” cũng rất đơn giản. Nói cách khác, cô vẫn phải lo mà chăm sóc anh
ta lấy lệ, không thể qua cầu xong liền muốn rút ván.

Bạch Lộ chầm chậm lê bước về đến nhà, lúc mở cửa trong nhà im ắng

tĩnh mịch, hệt như một bức tranh tĩnh vật. Xem ra Chương Minh Viễn lại
không ở nhà, nếu anh ta ở nhà thì ti-vi nhất định sẽ mở, con người anh ta