Đương ở bệnh viện xem qua xem lại khắp nơi, tại một góc quanh Bạch
Lộ chạm phải một khuôn mặt quen thuộc, là Thượng Vân. Trong tay ôm
một bó hoa tươi, có lẽ là đến thăm người bệnh.
Sau khi kết thúc quan hệ một cách lặng lẽ với Dương Quang, Bạch Lộ
không còn gặp lại anh, cũng không gặp lại người nhà của anh. Vụ án của
Dương Quang vừa kết thúc, Thượng Vân liền không gọi điện cho cô nữa.
Cô giống như khúc mía bị người ta nhai nuốt hết chất ngọt, nhổ ra một bên
không ai để ý.
Lúc này bất ngờ gặp nhau, giật mình xong, Bạch Lộ vẫn xưng hô với bà
như trước kia: “Dì Thượng.”
Thượng Vân khẽ gật đầu không nóng không lạnh, coi như là đáp lại cô.
Ngần ngừ giây lát, cô rốt cuộc không nhịn được: “Hiện giờ Dương Quang
vẫn tốt chứ ạ?”
“Rất tốt, hai tháng nay nó với Manh Manh cùng đi Vân Nam. Vừa lúc
nghỉ hè, Manh Manh rảnh rỗi liền theo nó đi ra ngoài giải khuây. Hai đứa
nó ở Vân Nam chơi rất vui vẻ, không cần cô lại phí công lo lắng.”
Dường như sợ cô vẫn mang ảo tưởng trong lòng, ngừng một lát, Thượng
Vân càng nói thẳng: “Bạch Lộ, Dương Quang và cô đã không còn quan hệ
gì nữa. Giờ nó và Manh Manh đang yêu nhau, tôi hy vọng về sau cô đừng
bao giờ quấy rầy nó nữa.”
Trong lòng Bạch Lộ khẽ chợn, như thể có gì đó bị chặt đứt. Trong mắt
dâng lên một tầng hơi nước, nước mắt từng chút từng chút bao phủ đôi mắt.
Thực ra trước đây cô đã sớm biết, nếu cô và Dương Quang chia tay, Ninh
Manh chớp lấy cơ hội trở thành bạn gái của anh chỉ là chuyện sớm muộn.
Thế nhưng không ngờ lại nhanh đến vậy.
Hơn nữa, dự liệu là một chuyện, thực sự nghe được tin tức này, Bạch Lộ
vẫn cảm thấy khó chịu. Rất khó chịu rất khó chịu.