GẶP NHAU NƠI THIÊN ĐƯỜNG - Trang 273

Nụ cười trước mặt sao mà thân quen đến thế, cảnh vật xung quanh dù

lạ lẫm nhưng sao vẫn có cảm giác thân thuộc.

Khiến tôi như được trở về với quá khứ.

“Muốn ăn gì nào?” Cậu ta quay lại hỏi tôi.

Tôi ngẩn người nhìn chằm chằm vào mắt cậu ta, trong giây lát như

xuất hiện ảo giác. Như thể người đang kéo tay tôi, hỏi tôi muốn ăn gì lúc
này là Hứa Dực, như thể chỉ trong giây lát nữa thôi, cậu ấy sẽ cười thật to,
và nói như đùa với tôi rằng:

“Tớ thích cậu đấy. Hy Nhã ạ.”

Cảnh tượng ấy xuất hiện trong mắt tôi ngày càng chân thực, rõ nét

hơn. Là trùng hợp sao?

Có đúng là trùng hợp không?