GẶP NHAU NƠI THIÊN ĐƯỜNG - Trang 54

Ở phía trước, Thần đã dừng lại. Tôi nhìn theo hướng anh đang nhìn,

lại thấy bờ biển với màu xanh xám.

Cố Hạo Thần nhìn chăm chú vào đụn cát được đắp trên bãi biển, nhìn

ánh mắt anh tôi biết anh đang cố gắng kìm nén nỗi đau thương.

Chăng lẽ anh ấy lại đang tự trách mình sao?

“Anh đã từng ước rất nhiều lần, chỉ cần con bé trở lại, thì bắt anh làm

gì anh cũng sẽ làm. Chỉ cần để con bé trở lại, anh sẽ cố gắng hết sức để làm
một người anh tốt, sẽ không làm con bé buồn nữa, sẽ luôn quan tâm đến
con bé. Anh nhất định sẽ dành thật nhiều thời gian để chơi cùng con bé.”

Anh nói rất chậm, từng câu nói của anh đều chứa đựng một tình cảm

rất sâu nặng. Còn ánh mắt anh chỉ chăm chú nhìn vào đụn cát cao cao.

Từ trước tới giờ, tôi chưa bao giờ thấy một Cố Hạo Thần như vậy.

Trước đây Thần giống như một siêu nhân có thể giúp tôi giải quyết tất cả
mọi vấn đề, bây giờ anh lại giống như một đứa trẻ đang không biết bâu víu
vào đâu.

Tôi cảm thấy đau lòng khi thấy Thần như vậy.

“Thần ...” Tôi cố an ủi anh, vừa định nói thì bị cắt ngang.

“Anh thường nằm mơ, mơ thấy em gái khóc ở biển, con bé nói: “Anh

ơi, em sợ lắm”, con bé nói: “Anh ơi, sao anh không đến cứu em”. Giấc mơ
đó giống như thật, rất thật, rất thật…”

Giọng nói của Cố Hạo Thần hơi khàn, nỗi đau hiện lên trong mắt anh

khiến tôi không cầm được nước mắt.

Tôi không nén nổi, tiên lại gần phía anh, nhẹ nhàng nắm lấy tay anh,

hy vọng có thể an ủi và tiếp thêm sức mạnh cho anh.