GIẢI KHĂN SÔ CHO HUẾ - Trang 258

đoán được giọng nói bình thường của họ như thế nào, nhưng những lời họ
nói hình như chưa được quen miệng lắm:

- Thưa bác, chúng cháu chạy loạn về đây, bác cho chúng cháu ở tạm ít

bữa.

Má tôi vội vàng nói lấp:

- Dạ nhà chỉ có mấy mạ con. Dạ ở dưới ni ban ngày lính quốc gia kiểm

soát, ban đêm mấy ông giải phóng về kiểm soát. Nhà lại trống trải, xin mấy
anh tìm chỗ khác yên hơn.

- Sao bác không chạy mà về làm chi?

Má tôi giả vờ chùi mắt, chỉ vào bàn thờ ba tôi:

- Dạ, ba cháu mới mất xong, mạ con tui cũng không muốn đi mô nữa hết,

thôi thì phó mặc cho số mạng.

- Chị đây là con bác?

- Dạ.

- Chắc chị làm công chức?

- Dạ không. Vợ chồng nó thợ may. Nó về chịu tang, còn chồng nó kẹt lại

ở trong Quảng.

- Chị may đồ đầm hay đồ Việt chị?

Một tên vừa cười cười vừa hỏi tôi. Tôi trả lời bừa:

- Dạ đầm Việt chi mô. May mấy đồ bà ba cho bà con lối xóm mà mấy

ông.

Một người chỉ một căn nhà phía bên kia đường: