GIAN THẦN! QUỲ XUỐNG CHO TRẪM - Trang 100

cũng chẳng có lũ lụt, nếu nói đến người chết, thì cũng chỉ có chiến tranh là
tàn nhẫn vậy thôi.

Nhưng bất kể có nói sao, thì tên Trác Thanh này, chung quy lại cũng là

lo cho nước sầu cho dân, nếu hắn vịnh điệu thê tử mình, thì cũng chẳng có
gì sai.

Vì những lời này mà tống ngục, ngoài việc bôi đen mặt mình, vạch

thêm vài nét lên cái tên tuổi “gian thần” của bản thân ra, thì chẳng có chút
lợi ích gì cho hắn cả.

Nhưng không xử lý tên này, thì lại không thể hiện được uy nghiêm của

hoàng gia, lại càng không thể hiện được thủ đoạn quyền khuynh thiên hạ
của mình.

Tạ Lâm cũng không biết làm thế nào cho phải. Liếc thấy tên Lại bộ

lang trung nhìn mình đầy nịnh nọt, Tạ Lâm không nhịn được bật cười,

“Tên Trác Thanh này, là ngươi tố giác?”.

Hình bộ chủ sự Chân Mục vừa bị giáng chức, vừa lau mồ hôi bên thái

dương, vừa tâng bốc:

“Đại nhân, đúng là hạ quan. Tên Trác Thanh này thật quá to gan, lại

dám viết ra những dòng thơ châm biếm thời thế hiện tại, chế nhạo……”
Hắn vốn định nói là chế nhạo Thừa tướng đại nhân, nhưng thấy ánh mắt sắc
nhọn của Tạ Lâm, lời đã đến bên miệng rồi, bèn miễn cưỡng đổi thành “chế
nhạo Trấn Viễn Uy Võ đại tướng quân, đại tướng quân cống hiến cho đất
nước, cúc cung tận tụy, tuy rằng vẫn chưa đến mức dụng binh như thần,
nhưng tên Trác Thanh lại dám mỉa mai đại tướng quân hi sinh quá mức,
không chỉ hi sinh vô số tướng sĩ tòng quân, mà còn dẫn đến cả sự hi sinh
của con gái mình.”

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.