Niếp Ngân nghe vậy, bàn tay đột ngột thu về. Nếu có thể thì hắn nhất
định sẽ vung tay lên đấm Lãnh Thiên Dục rồi. Nhưng... chết tiệt thật, hắn
sợ sẽ làm tổn thương đến Thượng Quan Tuyền!
“Lãnh Thiên Dục, anh nói những lời này vẫn còn quá sớm đấy, anh cho
rằng có được thân thể của Tuyền là có được cô ấy một cách trọn vẹn sao?
Tôi ngược lại muốn xem anh có thể nói dối bao lâu nữa đấy”
“Nói dối? Nói dối cái gì?”. Thượng Quan Tuyền cảm thấy cuộc đối
thoại giữa hai người càng ngày càng kì lạ, cô lập tức cảnh giác hỏi lại.
Nhưng Lãnh Thiên Dục không cho Niếp Ngân cơ hội nói tiếp, hắn
không nói gì nhiều, lập tức lôi Thượng Quan Tuyền ra khỏi phòng ăn.
“Dục, anh muốn làm gì?”. Thượng Quan Tuyền cảm thấy cổ tay đau rát,
bàn tay hắn như một kìm sắt nắm chặt lấy cổ tay cô, bước chân của cô cũng
không theo kịp bước chân của hắn.
“Theo anh về phòng, chẳng lẽ còn muốn cười đùa với người đàn ông
khác trước mặt anh à?”. Lãnh Thiên Dục lạnh mặt, lý trí đã mất đi khiến
hắn gào to lên, dường như vang vọng khắp cả căn biệt thự.
“Không... em không muốn...”. Thượng Quan Tuyền cảm thấy lúc này
từng luồng khí nguy hiểm đang vây lấy cô. Cô sợ hãi mở to hai mắt, vừa
lắc đầu vừa nhìn về phía Niếp Ngân.
Niếp Ngân cảm thấy tim mình như đang vỡ ra, hắn không do dự tiến
nhanh về phía trước, nhưng lại bất đắc dĩ bị sắc mặt khó chịu của Lãnh
Thiên Dục và dáng người cao lớn của hắn chặn trước mặt...
Rầm... Một tiếng động lớn vang lên, Lãnh Thiên Dục đá cửa phòng ngủ
rồi đẩy mạnh Thượng Quan Tuyền vào trong...
“Lãnh Thiên Dục, thả em ra ngoài”. Cô rất sợ hãi, lập tức hét lên...