“Mơ tưởng, em ngoan ngoãn ở đây cho anh, nếu anh không cho phép thì
em đừng mong ra khỏi đây”. Nói xong, hắn lập tức đóng cửa lại, sau đó
quát xuống dưới tầng...
“Dì Trần, Dì Trần! Lập tức khóa cánh cửa này bằng mật mã cho tôi!”
Dì Trần nơm nớp lo sợ làm theo mệnh lệnh.
Thượng Quan Tuyền nghe xong, chỉ có bất lực đập vào cửa...
“Lãnh Thiên Dục, thả em ra, em hận anh!”. Giọng nói nức nở của cô
đầy phẫn nộ.
“Hận anh? Được, cửa cũng đã khóa rồi, anh sẽ khóa em lại bên cạnh
anh cả đời này”. Lãnh Thiên Dục gần như điên cuồng gầm thét lên.
Niếp Ngân chạy lên tầng nghe vậy, sắc mặt xanh mét... hắn không nói gì
nhiều, lập tức tiến lên vung tay đánh Lãnh Thiên Dục...
“Lãnh Thiên Dục, anh điên rồi. Cô ấy là con người, không phải thứ đồ
chơi của anh, không phải là tượng gỗ anh muốn nhốt thì nhốt”.
Lãnh Thiên Dục đang lên cơn thịnh nộ không đề phòng nên nhận một
đấm của Niếp Ngân. Ai ngờ, hắn giận quá hóa cười, ánh mắt cực kì lạnh
lẽo...
“Đúng, tôi muốn nhốt cô ấy lại. Tôi nói rồi, cô ấy là người phụ nữ của
tôi, tôi thích làm thế nào thì sẽ làm như thế. Một đấm vừa rồi của anh tôi
không trả lại, coi như là đáp lại công lao anh nuôi Tuyền từ nhỏ. Nhưng...
tôi cảnh cáo anh, lần sau còn để tôi nhìn thấy anh ở đây thì đừng trách tôi
không khách khí!”
Ánh mắt Niếp Ngân lúc này dường như có thể giết người, hắn muốn nói
điều gì đó nhưng dì Trần đang vô cùng lo lắng liền tiến lên phía trước nói: