GIAO DỊCH ĐÁNH MẤT TRÁI TIM CỦA TRÙM XÃ HỘI ĐEN - Trang 1091

“Niếp tiên sinh, tôi biết anh rất quan tâm đến cô Tuyền, nhưng hai người cứ
tranh cãi ầm ĩ như vậy thì chẳng có ý nghĩa gì, chỉ càng khiến cô Tuyền
thêm mờ mịt và bất lực mà thôi! Cho nên Niếp tiên sinh à, cậu về trước đi.
Cậu yên tâm, đại thiếu gia sẽ không làm cô Tuyền tổn thương đâu, thật ra
thì cậu ấy cũng giống như cậu mà thôi!” Diễn๖ۣۜĐànLê๖ۣۜQuýĐôn

Dì Trần nói một câu đã làm rõ suy nghĩ trong lòng hai người đàn ông.

Niếp Ngân cố gắng áp chế lửa giận trong lòng, lạnh lẽo nhìn Lãnh Thiên

Dục, giọng điệu cũng bình thản: “Lãnh Thiên Dục, nếu không phải vì em
trai anh đã cứu Tuyền thì tôi tuyệt đối không để cô ấy ở đây. Cho nên tôi hi
vọng cô ấy được vui vẻ khi ở đây. Còn nữa, tôi sẽ còn đến biệt thự của
Lãnh gia để giúp Tuyền khôi phục trí nhớ, nếu anh không muốn thấy Tuyền
đau khổ thì tốt nhất là tạm đem ân oán giữa hai chúng ta ra sau đi”.

Nói xong, hắn hướng ánh mắt phức tạp về phía phòng ngủ rồi rời khỏi

biệt thự Lãnh gia.

Tất cả đã yên tĩnh trở lại, chỉ còn loáng thoáng tiếng khóc nức nở của

Thượng Quan Tuyền.

Dì Trần thầm thở dài, nhẹ nhàng đi đến trước mặt Lãnh Thiên Dục, nhìn

phòng ngủ rồi lại nhìn hắn, nói: “Đại thiếu gia, thứ lỗi cho tôi nói thẳng,
hành động vừa rồi của cậu thật sự rất quá đáng với cô Tuyền rồi”.

Lãnh Thiên Dục không nói gì, vẻ mặt âm trầm đấm mạnh vào bức

tường trên hành lang.

Ánh đèn thủy tinh xa hoa chiếu xuống khiến gương mặt hắn lúc sáng lúc

tối, không khó để nhìn ra sự ảo não trong ánh mắt hắn.

“Dì Trần, dì cứ đi ra ngoài trước đi”. ๖ۣۜ. Diendanlequydon. comLát sau,

hắn nhàn nhạt nói, sự lạnh lẽo dần tản đi, chỉ còn lại vẻ đăm chiêu.