Bàn tay to từ từ nắm chặt lại, ánh mắt bắn ra những tia nguy hiểm. Hắn
nhìn giáo phụ Nhân Cách đang ngồi ngay ngắn ở một bên, nhàn nhạt nói:
“Giáo phụ Nhân Cách, ông là giáo phụ đứng đầu gia tộc đức cao vọng
trọng, không biết có ý kiến gì về chuyện này không?”
Ánh mắt của giáo phụ Nhân Cách vẫn rất trầm tĩnh. Ông ta thong thả
lên tiếng: “Lão đại, tôi cho rằng kẻ có thể làm ra chuyện này nhất định là
người của tổ chức BABY-M. Hôm đó Niếp Ngân cũng có mặt ở hiện
trường, anh ta hoàn toàn có khả năng bắn lén lão đại!”
Vẻ mặt Lãnh Thiên Dục vẫn như cũ, hắn gật gật đầu, hơi xoay tròn viên
đạn trong tay, dường như có thể ngửi được mùi máu tươi từ đó.
“Phân tích của giáo phụ Nhân Cách rất có lý, chỉ là tôi vẫn chưa hiểu
lắm, nếu là Niếp Ngân làm thì tại sao lại có thể sơ suất để lại cho tôi viên
đạn này làm manh mối được chứ?”
Nói xong, Lãnh Thiên Dục vung tung lên, ném viên đạn lên mặt bàn,
viên đạn lăn đến đúng trước mặt giáo phụ Nhân Cách.
Trong mắt giáo phụ Nhân Cách lóe lên tia run sợ, viên đạn kia như một
con mắt hung tợn đang nhìn chằm chằm ông ta, nó như đang nở nụ cười ác
độc của ma quỷ để câu hồn khiến trong lòng ông ta vang lên hồi chuông
cảnh báo mãnh liệt.
“Viên đạn này...”. Ông ta cầm lấy viên đạn, không biết nên nói gì.
Lãnh Thiên Dục chậm rãi đứng dậy, tao nhã bước lại gần giáo phụ Nhân
Cách, bàn tay đè lên vai ông ta.
“Nếu tôi nhớ không nhầm thì loại đạn này đúng là Niếp Ngân đã từng
sử dụng. Nhưng... trí nhớ của tôi cũng không tồi đâu, tôi vẫn nhớ lệnh công
tử cũng rất có hứng thú với loại đạn này...”.