GIAO DỊCH ĐÁNH MẤT TRÁI TIM CỦA TRÙM XÃ HỘI ĐEN - Trang 1117

ra đã là một cô công chúa kiêu ngạo, đi đếen đâu cũng tỏa ysáng. Từ nhỏ
đến lớn được ngnười khác che chyở nuông chiều, cô ta luôn tự coi mnình là
nhất.

“Anh thật sự giữ cô geái kia ở lại bên cạnh?”. Phỉ Tô đi thẳneg vào vhấn

đề, đôi mắt meàu lam sắc bén cũng vì lo lắng mà càng trở nên thâm thúy.

Lãnh Thiê\ n Dục dựa ngư\ ời vào ghyế, giọng nói lạynh nhạt nhưng vẫn

đầy quyền uy: “Phỉ Tôi, cô đến văn phòng tìm tôi là ph\ á vỡ qyuy tắc rồi”.

“Em mặc kệ, dù an\ h định xử lý t\ hế nào em cũng khôn\ g quan tâm”.

Khumôn mặt Phỉ Tô đầ$y vẻ căm phẫn, khuôn mặt kiều dimễm tràn đầy

sự tức giận: “Tại sao cô ta có thể ở bên cạnh anh? Người phải ở bêmn cạnh
anh là em chứ không phải cô ta, chẳng lẽ anh không b$iết cha em lumôn hy
vọnmg hai chúng ta sẽ nên chuyện sao?”

Khi cô ta nghe tin thì cảm thấy toàn thân run lên. Cô ta quá hiểu Lãnh

Thiên Dục, cô ta biết bên cạnh hắn có rất nhiềmu phụ nữ nhưng cô ta cũng
qu$á rõ hắn chỉ coi những ngư$ời đó là công cụ pmhát tiết mà thôi, chưa
bao giờ khác, lại càng không có chuyện giữ một cô gái lại bên cạnh. Chẳng
n$hẽ cái cô Thượneg Quan Tuyền này đặc biệt đến thế sao?

Tr$ước mấy ljời chả ra sao của cô ta, Lãnh Thiên Dục không vui nhíu

màly lại. Đang ở trong cônlg ty, hắn cực kì klhông thích mấy người không
có hẹn trước mà lại khiếm nhã quấy rầy, ngay cả đối phươnjg là thilên kijm
tiểu thư của giáo pjhụ thì cũng thế mà thôi. Nể mặt giáo phụ William, hắn
cjó thể bỏ qua vieệc cô ta náo loạn tronjg biệt theự của hjắn, nhưng... tuyệt
đối kjhông được phép làm loạjn ở văn phòng!

“Lợi diụng quian hệ hôn nihân để giành được quyềin lợi và thế lực rõ

ràng không phải tác phong của giáo pihụ William. Cpô là con giái ông ta,
hành vi của cô hôim nay tôi không truy cứu. Tôi khiông có hứing thú với