tím nhạt tạo ra sự nhẹ nhàng.
Bùi Vận Nhi ngồi dưới gốc cây, dựa vào thân cây tử vi, từng đóa hoa tử
vi khẽ lung lay trong gió, vài cánh hoa rụng xuống chao đảo trên mái tóc
dài của Thượng Quan Tuyền.
“Ừm...”. Bùi Vận Nhi nghiêng đ\ ầu suy nghĩ câu hỏi vừa rồi của
Thượng Quan Tuyền, lát sau cô ngẩng đầu lên nói: “Lãnh tiên sinh là người
cực kì phức tạp, phức tạp đến mức người khác chẳng thể nhìn thấu được
suy nghĩ củ\ a anh ta. Nhưng anh ấy lại vì cậu mới trồng cả vườn cây tử vi
rộng thế này, còn làm xích đu, lấp hồ nhân tạo, xem ra trong lòng anh ấy,
cậu là người rất đặc biệt!”
Thượng Quan Tuyền ngẩng đầu nhìn vườn hoa tử vi lãng mạng, hàng
lông mày hơi nhíu lại: “Vận Nhi, cậu nói vườn hoa tử vi là mới trồng?”
Bùi Vận Nhi che miệng cười: “Đương nhiên rồi, cậu xem đi...”. Cô nhặt
một viên đá, đào xuống đất...
“Đất ở đây đều là đất mới, tớ là người chuyên trồng hoa cỏ, chỉ cần liếc
mắt một cái là nhìn ra ngay. Mà anh Thiên Hi cũng nói trước kia biệt thự
Lãnh gia không có vườn hoa tử vi thế này!”
Thượng Quan Tuyền nghe vậy, trong lòng đầy ấm áp, cảm giác ấm áp
dần lan ra, tràn ngập đôi mắt cô, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô hơi đỏ lên. Cô
tựa đầu vào dây treo xích đu, dường như có thể ngửi được m+ùi hương nam
tính dễ chịu trên người Lãnh Thiên Dục...
“Không ngờ anh ấy lại chu đáo đến thế...”. Cô nhẹ nhàng thì thầm, sự
chân tình tràn ngập đôi mắt.
“Tiểu Tuyền...”. Bùi Vận Nhi thấy cô như vậy, hơi do dự đứng dậy, khẽ
gọi.