“Hả? Sao thế?”. Thượng Quan Tuyền nghe Bùi V+ận Nhi gọi, vội vàng
giấu sự chân tình đi, nhìn Bùi Vận Nhi lo lắng hỏi.
“Tiểu Tuyền, chúng ta là bạn tốt nhất của nhau, cho nên cậu hãy nói thật
với tớ, cậu...”. Bùi Vận Nhi dừng lại một chút, hít sâu một hơi rồi tiếp tục
nói: “Không phải cậu yêu Lãnh Thiên Dục đấy chứ?”
Thật ra bây giờ cô đang cực kì rối loạn. Cô hy vọng Tiểu Tuyền và Lãnh
Thiên Dục yêu nhau, vì dường như c+ô có thể nhìn ra sự khẩn trương của
Lãnh Thiên Dục với Tiểu Tuyền. Nhưng cô cũng hơi lo lắng, dù sao thân
phận của Lãnh Thiên Dục cũng cực kì phức tạp, Tiểu Tuyền ở cùng với anh
ta đâu được an toàn và vui vẻ.
“Vận Nhi, cậu đang nói gì vậy?”. Thượng Quan Tuyền nghe vậy, tro+ng
lòng lập tức run lên. Cô lập tức lên tiếng, cố che giấu sự khẩn trương.
Bùi Vận Nhi bước lên phía trước, bàn tay nhẹ nhàng giữ lấy dây treo
xích đu, nói: “Tiểu Tuyền, cậu nói cho tớ biết đi, thật ra tớ rất tò mò đấy!
Không phải cậu yêu anh ta rồi đấy chứ?”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thượng Quan Tuyền càng thêm đỏ ửng, đôi
mắt trong veo hơi né tránh: “Thật ra...”.
Cô mấp máy đôi môi anh đào, trong đầu hiện ra bóng dáng cao lớn anh
tuấn của Lãnh Thiên Dục, trái tim lại rung động từng hồi.
“Thật ra tớ cũng không biết mì) nh có yêu anh ấy không nữa. Chỉ là mỗi
khi nhìn thấy anh ấy, trong lòng tớ cảm thấy cực kì vững vàng và an toàn.
Thấy anh ấy ở cùng với người phụ nữ khác, tớ sẽ cực kì ghen tị. Tuy nhiều
khi anh ấy lạnh lùng, thậm chí là tàn nhẫn, nhưng từ trong tiềm th) ức tớ
cảm nhận được rằng anh ấy sẽ không làm tổn thương tớ. Tớ cũng cực kì
thích sự dịu dàng của anh ấy, cũng thích được anh ấy ôm vào lòng, ngửi
mùi hương trên người anh ấy...”.