Cô càng nói, khuôn mặt lại càng đỏ lên, trong mắt cũng lan tràn tình
cảm yêu thương...
Bùi Vận Nhi ngẩn người, xem ra Tiểu Tuyền đã yêu Lãnh Thiên Dục
rồi, nhưng mà... nếu cậu ấy khô) i phục lại trí nhớ thì sẽ như thế nào?
“Vận Nhi...”. Thượng Quan Tuyền nhẹ giọng g) ọi, trong mắt toàn là
tâm sự của một cô gái: “Trước khi tớ mất trí nhớ, có phải tớ và Lãnh Thiên
Dục rất yêu nhau không? Vậy nên bọn tớ mới đính hôn với nhau?”
Cái này...?
Bùi Vận Nhi nghẹn họng, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô hơi mất tự nhiên,
dường như đang tìm ra một lý do thích hợp để nói.
“Vận Nhi, cậu làm sao vậy?”. Thượng Quan Tuyền thấy vẻ mặt kì lạ
của Bùi Vận Nhi, quan tâm hỏi han.
“À, không có gì. Tiểu Tuyền, cậu vừa mới bình phục, chúng ta mau về
phòng đi. Anh Thiên Hi nói không cho cậ&u ngồi ở nơi có nhiều gió quá
đâu”. Bùi Vận Nhi không biết nói dối vậy nên cũng không thể tìm ra một lý
do để giải thích cho Thượng Quan Tuyền.
Trước sự né tránh của cô, đôi mắt Thượng Quan Tuyền hiện lên tia cảnh
giác, cô dừng hắn xích đu lại.
“Vận Nhi, ở đây làm gì có gió”. Cô nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Bùi
Vận Nhi: “Cậu đang trốn tránh câu hỏi vừa rồi của tớ? Vận Nhi, cậu là
bạ&n tốt của tớ, đừng lừa dối tớ”.
“Tiểu Tuyền, không phải bây giờ cậu sống rất tốt sao? Tại sao cứ muốn
biết những chuyện trước kia?”. Bùi Vận Nhi sốt ruột hỏi.