Hắn từ từ cong đôi môi mỏng lên, đôi mắt tăm tối như một xoáy nước
khiến người ta bị hút vào trong đó, hắn cất giọng: “Em muốn biết Vận Nhi
thế nào à? Được, anh muốn em nói yêu anh trước đã”.
“Lãnh Thiên Dục, anh...”. Thượng Quan Tuyền đột nhiên trừng mắt
nhìn hắn, ngay sau đó, đôi môi hồng của cô bị Lãnh Thiên Dục ngậm lấy.
Nụ hôn điên cuồng đầy khí phách và sự ghen tuông nồng đậm, dường
như muốn cắn nuốt Thượng Quan Tuyền... Hơi thở đàn ông quen thuộc dần
cướp đi lý trí của cô.
“Ưm... buông ra...”. Tay Thượng Quan Tuyền chống trước ngực Lãnh
Thiên Dục nhưng lại bị hắn túm lấy chế trụ trên đỉnh đầu...
Hắn rời khỏi đôi môi cô, nhìn khuôn mặt đỏ ửng mới hài lòng cười.
“Tuyền, nói yêu anh đi, anh muốn nghe!”. Hắn không biết bản thân
đang bị làm sao nữa, chỉ là vừa rồi câu hỏi của Thượng Quan Tuyền với
Niếp Ngân đã khiến hắn như phát điên lên.
Lúc này hắn rất muốn nghe câu “Em yêu anh” được cô dịu dàng nói ra.
Hắn điên rồi sao? Đúng vậy, hắn thừa nhận bản thân điên rồi!
“Không, tôi không cần phải nói”. Thượng Quan Tuyền thất vọng khi
vừa rồi lại đắm chìm cùng hắn như vậy. Người đàn ông này muốn làm gì
đây? Rõ ràng hắn không thích cô nhưng lại buộc cô phải nói ra những như
vậy là sao?
Lãnh Thiên Dục áp người xuống: “Không cần phải nói ư? Tuyền, em
không phủ nhận em yêu anh?”
Phát hiện này khiến tâm tình của hắn trở nên rất tốt, làn khói mù phủ
khắp gương mặt như được tản đi.