thể thấy cô gái này cũng không kém tuổi Tuyền là mấy.
Cô gái kia bất mãn nhíu mày, nói: “Anh có nói không thì bảo, có muốn
dỗ bạn gái không?”
“Đúng”. Lãnh Thiên Dục không hề nghĩ ngợi gì lập tức đáp lời. Hắn có
thể cảm thấy cô gái này không phải là người xấu.
Cô gái lập tức reo lên một tiếng, rồi lẩm nhẩm trong miệng: “Hoàng Phủ
Ngạn Tước, lần này anh chết chắc rồi”. Nói xong, cô nở nụ cười đầy ma
quái.
“Tới lượt cô! Làm sao mới có thể làm Tuyền hết giận”. Lãnh Thiên Dục
chẳng quan tâm mấy đến mấy lời vừa rồi, hắn chỉ muốn biết cách để khiến
Tuyền vui vẻ thôi.
Cô gái kia ngẩng đầu lên rồi nói nhanh: “Được, được, anh cứ mặc cho
chị ấy đánh, mặc cho chị ấy mắng, mặc cho chị ấy cầm thẻ vàng của anh đi
tiêu tiền là được”.
“Đơn giản như vậy thôi sao?”. Lãnh Thiên Dục cảm thấy mình đang bị
lừa.
“Ôi, cứ tin tôi đi. Vừa nhìn là biết anh cực kì yêu chị ấy rồi, chỉ cần anh
thành tâm làm như vậy thì chị ấy nhất định sẽ tha thứ cho anh, yêu còn
chẳng đủ nữa là”. Cô gái nhanh chóng cầm túi xách, dường như đang rất
vội.
Lãnh Thiên Dục lặp lại, cứ mặc cho cô đánh, mặc cho cô mắng thì
không có vấn đề gì, nhưng để Tuyền chỉ trong vòng một hôm mà tiêu hết
tiền của hắn thì hơi khó!
“Lãnh Thiên Dục, cứ tin tôi đi, cố lên nhé! À, cám ơn tin tức của anh”.
Cô gái ra vẻ trượng nghĩa kiễng chân lên vỗ mạnh lên vai Lãnh Thiên Dục