Nhưng mà, bộ dạng dỗ dành phụ nữ của hắn… quá vụng về!
Thượng Quan Tuyền cố ý lạnh mặt xuống nói: “Cô ấy còn bảo anh cái
gì nữa?”
Lãnh Thiên Dục thấy Thượng Quan Tuyền nguôi ngoai đi, vẻ mặt hắn
cũng bớt căng thẳng. Hắn ôm cô vào lòng, dịu dàng nói: “Cô ấy bảo hôm
nay để em tiêu hết tiền trong thẻ của anh đi”.
Thượng Quan Tuyền ngẩng đầu nhìn Lãnh Thiên Dục, trong mắt lóe lên
ý cười. Cô lập tức thoát khỏi vòng tay của hắn…
“Được, đi thôi!”
Lãnh Thiên Dục đứng một chỗ, ánh mắt như đang mỉm cười nhìn
Thượng Quan Tuyền đang tức giận đi đằng trước. Có thể có một người
khiến hắn say mê như thế, lo lắng như thế thật sự là rất tốt, trong lòng hắn
dâng lên cảm giác ấm áp ngọt ngào.
Phụ nữ đi dạo phố là chuyện đáng sợ nhất, nhất là khi đi dạo phố mà
không hề có mục đích gì, chỉ muốn tiêu tiền thì lại càng đáng sợ hơn.
Thượng Quan Tuyền thuộc về loại thứ hai.
Mặt trời đã lên cao đến đỉnh đầu tỏa ra nhiệt lượng khiến người khác
thấy buồn bực.
“Lãnh, Lãnh tiên sinh…”. Thượng Quan Tuyền đã đi dạo phố khoảng
bốn tiếng đồng hồ. Khi thấy cô đi vào một cửa hàng khác, hai người vệ sĩ
của Lãnh Thiên Dục chán nản gọi hắn.
Hai người ít nhất phải xách đến hơn mười cái túi đủ loại lớn nhỏ, bước
chân vốn luôn vững vàng giờ lại hơn lảo đảo, sự bình tĩnh trầm ổn trên mặt
giờ chẳng còn nữa.