Lãnh Thiên Dục quay đầu nhìn vệ sĩ phía sau, trong lòng thấy hơi áy
náy. Bọn họ đều là những tinh anh trong giới Mafia vậy mà lại thành ra cái
bộ dạng này, thật là lãng phí nhân tài.
Thấy hai người như đang rã rời hai cánh tay, hắn lạnh nhạt nói: “Cố
chịu đựng cho tôi”.
Hai người vệ sĩ nghe vậy dường như là đang nghe thấy tin ngày tận thế
đã đến.
Tất cả mọi người trong cửa hàng đều đưa mắt nhìn nhau, bọn họ chưa
từng nhìn thấy cảnh tượng như vậy bao giờ. Một cô gái xinh đẹp bước vào,
phía sau là một người đàn ông cực kì điển trai, phong độ, cộng thêm hai
người vệ sĩ túi lớn túi nhỏ đi phía sau…
Thượng Quan Tuyền dường như chẳng hề để tâm. Cô vẫn tỉnh bơ, nhìn
quanh một lượt bốn phía rồi hỏi: “Tất cả đồ ở đây đều là những mẫu mới
hết à?”
Một người phục vụ lập tức tươi cười trả lời: “Đúng vậy, cửa hàng chúng
tôi đều bán những sản phẩm tốt nhất, không chỉ có quần áo, mà còn có giày
dép, túi xách và các loại trang sức, tất cả đều là những kiểu dáng mới và
đẹp nhất”.
Nghe những lời giới thiệu của cô phục vụ, hai người vệ sĩ như túa thêm
mồ hôi lạnh, vẻ mặt hoàn toàn kinh sợ. Bọn họ nhìn Lãnh Thiên Dục bằng
ánh mắt cầu cứu, nhưng ánh mắt Lãnh Thiên Dục lại đầy ý cười, đứng nhìn
Thượng Quan Tuyền.
Thượng Quan Tuyền sau khi nghe xong liền gật đầu nói: “Vậy cô đem
tất cả những sản phẩm tốt nhất ra đây, mỗi loại một thứ, gói cẩn thận lại rồi
đưa đến…”. Cô đưa mắt nhìn Lãnh Thiên Dục.