- Lãnh tiên sinh, xin lỗi ngài, lúc nãy Thượng Quan tiểu thư nói muốn ra
ngoài hít thở không khí một lát, tôi cũng đi theo cô ấy. Nhưng ai ngờ đi
được một đoạn thì tôi lại không thấy bóng dáng Thượng Quan tiểu thư đâu.
Tôi đã phái nhiều người đi tìm nhưng đến giờ vẫn không có tin tức gì… -
Lôi lo lắng nói.
- Cái gì? – Vẻ mặt Lãnh Thiên Dục hết sức chấn động, giọng điệu lại
càng lạnh đi… Đường đường là một trong tứ đại chấp pháp mà lại có thể để
mất tích một người?
- Là do tôi sơ suất, Lãnh tiên sinh, xin lỗi ngài! – Vẻ mặt Lôi đầy hối lỗi
và lo lắng.
Lãnh Thiên Dục khoát tay, vẻ mặt như đang cố kiên nhẫn…
- Mau tăng số người đi tìm cô ấy lên cho tôi! – Hắn lạnh giọng ra lệnh,
đôi mắt đã không còn vẻ bình tĩnh vốn có, chỉ còn lại sự lo lắng cho an
nguy của Thượng Quan Tuyền.
- Vâng, tôi rõ rồi! – Lôi lui ra ngoài…
Lúc đi ra khỏi phòng tổng giám đốc, anh ta thật sự có ý nghĩ muốn quay
lại nói cho Lãnh tiên sinh biết Thượng Quan Tuyền đã đi đâu. Nhưng anh
ta đã đồng ý với yêu cầu của Thượng Quan Tuyền là không thể nói nên dù
có thấy Lãnh tiên sinh đau lòng đến thế nào thì anh ta cũng chỉ có thể tạm
thời để như vậy.
*****
Ánh trăng nhàn nhạt chiếu xuống người Thượng Quan Tuyền, ánh trăng
sáng như len lỏi cả vào đôi mắt cô. Khi cô thấy ánh đèn xe ô tô ở phía trước
đang chạy về phía mình thì khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức sáng bừng lên…