- Em... Em không biết. Hôm nay em ngồi đợi ở văn phòng anh ấy lâu
quá, muốn ra ngoài hít thở không khí, ai ngờ lại có người đuổi theo em. Em
chỉ biết chạy thôi, chạy mãi đến lúc không tìm được đường về... – Giọng
nói của cô đầy nghẹn ngào, trong mắt cũng tràn ngập sự kinh hoàng.
- Có người đuổi theo em? Em có biết bọn chúng không? – Niếp Ngân
cảnh giác hỏi.
Thượng Quan Tuyền mờ mịt lắc đầu, sợ hãi nói: “Không biết, bọn
chúng dường như muốn đuổi theo em bằng được. Em sợ lắm... em muốn về
nhà...”.
- Tuyền... – Niếp Ngân không thể khống chế được bản thân liền ôm cô
vào lòng, bàn tay nhẹ nhàng trấn an, vỗ nhẹ sau lưng cô, giọng điệu trầm
thấp vang lên:
- Tuyền, đừng sợ, đây là nhà của em, chúng ta về nhà rồi!
- Đây là nhà của em? – Thượng Quan Tuyền mở to đôi mắt vô tội, ngơ
ngẩn nhìn Niếp Ngân.
Niếp Ngân mỉm cười, bàn tay khẽ vuốt lên mái tóc dài của cô: “Đúng,
trước kia em vẫn ở cùng một nơi với anh!”
Nói xong, anh ta đau lòng ôm cô đứng lên, để cô ngồi vào trong xe. Rõ
ràng là anh ta không hề nhận ra Thượng Quan Tuyền đã khôi phục lại trí
nhớ rồi.
Nép người vào lồng ngực của Niếp Ngân, đôi mắt Thượng Quan Tuyền
dần khép hờ lại... Dục... xin lỗi anh, em biết lúc này anh đang rất lo lắng,
nhưng em thực sự chỉ có thể dùng cách này mới có thể tìm được Niếp
Ngân, tra ra được một số chuyện...