GIAO DỊCH ĐÁNH MẤT TRÁI TIM CỦA TRÙM XÃ HỘI ĐEN - Trang 1391

ba người chúng tôi cũng gọi ông ấy là cha nuôi! – Phong Nhẫn thong thả đi
tới bên cửa sổ, từ từ nhớ lại chuyện cũ.

Thượng Quan Tuyền nghe giọng nói trầm thấp của Phong Nhẫn liền

cảm thấy hơi bất an, cô cảm thấy khi mọi chuyện được sáng tỏ thì sẽ không
thể quay đầu lại được.

Ánh mắt Phong Nhẫn nhìn ra bên ngoài cửa sổ dần trở nên xa xăm…

- Cha nuôi thực hiện theo quy tắc vốn có của tổ chức, chia quyền lực

của vị trí chủ thượng cho ba người chúng tôi, hơn nữa còn xăm lên đầu vai
chúng tôi hình con rắn. Đây là kí hiệu duy nhất của chủ thượng, chỉ cần có
kí hiệu này trên người thì có thể điều động các sát thủ đặc công trong phạm
vi của mình!

Thượng Quan Tuyền bất giác đưa tay chạm lên bả vai mình…

- Chúng tôi là ba sát thủ xuất sắc nhất. Tôi và Niếp Ngân khi đó còn trẻ

tuổi, khí phách bừng bừng, luôn kiêu ngạo và có quyết tâm giữ gìn danh dự
trong tương lai của tổ chức. Còn Thanh Đồng thì ít tuổi hơn, dù là thân thủ
hay sự nhạy bén trời sinh của một chủ thượng đều kém hơn nhiều so với
hai người chúng tôi. Nhưng cô ấy lại rất quan tâm đến chúng tôi, dần dần,
cả tôi và Niếp Ngân… – Phong nói tới đây liền đưa mắt nhìn Niếp Ngân.

Thượng Quan Tuyền cũng vô thức quay sang nhìn Niếp Ngân, cô thấy

anh ta có vẻ cô đơn, hàng lông mày nhíu chặt lại, dường như đang nhớ lại
đoạn hồi ức đau buồn.

- Hai người làm sao vậy? – Cô hơi bất an, hỏi.

Ánh mắt Phong Nhẫn cũng hiện lên sự đau buồn, anh ta chậm rãi lên

tiếng: “Tôi và Niếp Ngân cùng yêu Thanh Đồng!”

- Cái gì? – Thượng Quan Tuyền kinh hãi, lấy tay bịt miệng lại…