Nếu đúng như những gì Phong Nhẫn nói thì chuyện tiếp theo nhất định
là rất khó để tưởng tượng…
Phong Nhẫn nhắm mắt lại, khuôn mặt cương nghị toát lên sự đau lòng.
- Thanh Đồng như một đóa hoa anh túc khiến người khác phải mê muội,
tôi và Niếp Ngân còn quá trẻ để có thể tránh được khỏi cám dỗ, dù mỗi
ngày chỉ cần nhìn cô ấy vài lần thôi cũng cảm thấy rất vui vẻ. Nhưng đáng
tiếc là Thanh Đồng lại không có tình cảm với chúng tôi. Cô ấy yêu một
người Canada gốc Hoa, muốn sống cuộc sống của một người phụ nữ bình
thường nên đã đề xuất với cha nuôi chuyện rời khỏi tổ chức.
Trái tim Thượng Quan Tuyền nghẹn lại. Cô hoàn toàn có thể hiểu được
tâm trạng của Thanh Đồng, khi trái tim đã yêu một người thì sẽ toàn tâm
toàn ý nghĩ về người đó, không muốn người đó phải gặp nguy hiểm, sẵn
sàng trả giá vì người đó, thậm chí là cả tính mạng mình!
Phong Nhẫn thầm than một tiếng: “Sau khi cha nuôi biết chuyện, chỉ
sau một đêm tóc đã bạc trắng cả đầu, nhất là khi biết tôi và Niếp Ngân thầm
yêu cô ấy thì lại càng tiều tụy hơn. Tổ chức BABY-M trước giờ không cho
phép phản bội, nếu một khi phản bội thì chỉ có con đường chết. Nhưng
Thanh Đồng là học trò mà cha nuôi rất hài lòng, dù thế nào ông cũng không
thể nhẫn tâm giết cô ấy, chỉ có thể buộc cô ấy rời khỏi người đàn ông kia.
Vì cha nuôi biết một khi không ngăn chặn chuyện đó, để cho vị chủ thượng
chấp quyền biết thì nhất định sẽ ra tay với Thanh Đồng, tôi và Niếp Ngân!”
- Chủ thượng chấp quyền? Không phải anh vừa nói là cha nuôi các anh
là chủ thượng sao? – Thượng Quan Tuyền cảm thấy rất khó hiểu.
- Thời của cha nuôi bọn anh áp dụng chế độ luân quyền, cha nuôi và
một sát thủ đặc công xuất sắc khác thay phiên nhau làm chủ thượng! –
Giọng nói của Niếp Ngân dường như đã vô lực, hai tay nắm chặt lại thành
nắm đấm.