- Vừa rồi cô hỏi vì sao chúng tôi lại coi Lãnh Thiên Dục là kẻ thù của
mìn đúng không. Đó là vì năm đó khi hắn ta quay trở lại tổ chức Mafia, tất
cả mọi người đều cho rằng hắn chỉ muốn đoạt lại quyền thế của gia tộc
mình, không ngờ rằng mục đích của hắn lại là cả tổ chức. Khi hắn lấy được
tín nhiệm của mấy vị trưởng lão trong Mafia thì lại vô tình đến mức cầm
súng bắn chết bọn họ!
- Chẳng lẽ cha nuôi của hai người chết trong tay Lãnh Thiên Dục? –
Thượng Quan Tuyền cảm thấy rất khó thở.
- Đúng, khi ấy Lãnh Thiên Dục không biết thân phận thực sự của cha
nuôi mà lại tàn nhẫn giết ông ấy, hơn nữa vài năm sau đó còn điên cuồng
hủy đi rất nhiều phân nhóm của BABY-M. Lúc ấy tôi quyết định ở lại bên
cạnh hắn, còn Niếp Ngân tiếp quản công việc của tổ chức, trở thành chủ
thượng mới!
- Đây là nguyên nhân hai người muốn giết Lãnh Thiên Dục? Nhưng hai
người đừng quên, vì chúng ta nên cha mẹ Lãnh Thiên Dục mới bị giết hai,
chúng ta cũng gián tiếp hại anh ấy! – Vẻ mặt Thượng Quan Tuyền dần hiện
lên sự đau thương.
Ánh mắt Phong đột nhiên trở nên sắc bén…
- Thượng Quan Tuyền, có biết vì sao nhất định phải là cô giết chết Lãnh
Thiên Dục không? Nguyên nhân rất đơn giản, đó là muốn cô không còn hy
vọng hão huyền gì nữa vào tình yêu!
- Không… tôi không thể làm vậy!
- Năm đó cha nuôi buộc Thanh Đồng giết người đàn ông kia, cô ấy cũng
nói như vậy, nhưng hậu quả thì thế nào? Không chỉ có tình yêu chết đi mà
ngay cả tính mạng cũng mất, kết quả chỉ để lại một đứa bé vừa mới lọt lòng
khóc oe oe! – Ngữ khí của Phong Nhẫn trở nên cực kì lạnh lùng.