- Niếp Ngân, vừa rồi anh cũng thấy rõ mà vẫn che chở cho cô ta à?
- Phong Nhẫn, đủ rồi, về chuyện của Bùi Tùng tôi sẽ nói cho cô ấy, việc
này anh đừng nhúng tay vào! – Niếp Ngân không muốn nhìn thấy hai người
tự tàn sát lẫn nhau.
Phong Nhẫn hừ lạnh một tiếng: “Anh sẽ nói ư? Tôi thấy anh lại muốn
xào xáo ảo tưởng cho cô ta mà thôi!”
Thượng Quan Tuyền nghe vậy, sự bình tĩnh hoàn toàn biến mất, cô lạnh
lùng quát: “Anh đã giết cha nuôi tôi, vậy mà còn bôi nhọ danh dự của ông
ấy sao, anh nghĩ anh là ai?”
- Cô buồn cười quá đấy! Bùi Tùng có danh dự ư? Không ngại nói cho
cô biết, Bùi Tùng mới là kẻ tiểu nhân, ông ta xây cô nhi viện chỉ để ngụy
trang, tiến hành hoạt động buôn báo giao dịch trẻ em với bọn buôn người
mà thôi! – Phong Nhẫn tàn nhẫn tiết lộ mọi chuyện.
Thượng Quan Tuyền nghe vậy, lập tức cả người run lên...
- Anh nói dối!
- Bùi Tùng rốt cuộc là người thế nào, cô có thể hỏi Niếp Ngân, anh ta là
người rõ chuyện này nhất! – Phong Nhẫn cười lạnh một tiếng, ánh mắt đầy
tàn độc.
- Đủ rồi! – Niếp Ngân gầm lên, sau đó nhìn Phong Nhẫn – Anh đi ra
ngoài trước đi!
Vẻ mặt Phong Nhẫn hiện lên tia ẩn nhẫn, nhưng vẫn nghe theo lời Niếp
Ngân. Khi đi qua Thượng Quan Tuyền, anh ta thấp giọng lên tiếng:
- Thượng Quan Tuyền, ai cũng có thể trở thành người bình thường, chỉ
riêng cô là không thể, bởi vì vận mệnh của cô là phải tiếp nối số mệnh của