Anh ta biết lúc này trong lòng Thượng Quan Tuyền tràn ngập sự cảm
kích và áy náy. Nhưng anh ta không muốn cô như vậy, anh ta muốn trái tim
của cô. Nhưng, trái tim cô đã dành cho Lãnh Thiên Dục rồi.
Lúc này Thượng Quan Tuyền đã không còn khóc được thành tiếng nữa,
cô cũng không biết mình bị làm sao nữa, chỉ biết sự khổ sở trong lòng như
cơn thủy triều cuồn cuộn dâng lên, từng đợt sóng xô vào nhấn chìm cô, cảm
giác đau lòng và hỗn loạn không biết tên khiến cô cảm thấy mình vô cùng
yếu đuối.
- Tại sao? Tại sao… Chủ thượng, nếu anh làm vậy sẽ chỉ càng khiến em
thêm khổ sở và áy náy, sao em có thể… Sao em có thể nhìn thấy anh vì em
mà làm nhiều chuyện đến vậy? Làm sao em có thể rời đi sau khi đã biết rõ
mọi chuyện anh làm cho em? Sao em có thể chứ… Không thể…
Nước mắt lại từng giọt từng giọt nhỏ xuống sàn, giống như thấm ướt
đáy lòng Niếp Ngân, anh ta nhẹ nhàng lên tiếng, vẻ mặt đầy đau lòng:
- Tuyền, chính anh đã cướp đi thời thơ ấu của em nên anh cần phải trả
lại tự do cho em. Hơn nữa hiện tại em đang mang thai, anh không thể ích
kỷ bắt em làm chuyện em không muốn được. Cho nên anh không cần em
phải áy náy, anh hy vọng em có thể được hạnh phúc!
- Không… không…
Thượng Quan Tuyền lắc mạnh đầu: “Anh đã biết rõ mọi chuyện về cha
nuôi nhưng tại sao lại lấp liếm cho ông ấy. Anh biết rõ em sẽ hiểu lầm anh,
sẽ hận anh nhưng vẫn liều lĩnh xăm hình xăm lên vai em, mục đích chỉ vì
muốn bảo đảm sự an toàn cho em. Anh biết rõ anh và Lãnh Thiên Dục là kẻ
thù không đội trời chung nhưng vì em mà vẫn nói dối anh ta là vị hôn phu
của em. Anh biết rõ rằng con chip là thứ cực kì cần thiết đối với việc báo
thù của anh, nhưng vẫn là vì em, anh lại tình nguyện bỏ qua nguyên tắc,