- Lúc đó chủ thượng chấp quyền nhất quyết muốn đuổi giết tận gốc,
những nơi có thể anh có thể đi ông ta đều sai người chú ý. Ở cô nhi viện
lớn nhất của đất nước lúc đó hoàn toàn không an toàn với em, anh chỉ có
thể đưa em đến cô nhi viện Mary, điều kiện ở đó rất tốt. Mãi sau này, khi
chủ thượng chấp quyền tin rằng em đã chết mới gọi các sát thủ đặc công
đang mai phục trở về. Lúc đó anh mới điều tra bối cảnh của cô nhi viện
Mary, cuối cùng mới biết rõ Bùi Tùng thực chất là ai!
Anh ta thở dài một hơi, giọng nói trầm thấp như mặt nước tĩnh lặng.
Anh ta bất đắc dĩ lên tiếng:
- Khi anh biết toàn bộ mọi chuyện thì đã cho Bùi Tùng một số tiền lớn,
ra lệnh cho ông ta không được bán em đi. Nhưng Bùi Tùng là kẻ có lòng
tham không đáy, ông ta dùng em để mượn cớ thu lợi nhiều hơn. Mãi đến
khi anh trở thành chủ thượng, đưa em về bên cạnh mình thì ông ta lại càng
ngày càng quá đà. Sau cùng khi hết cách thì ông ta uy hiếp sẽ đem bí mật
thân thế của em nói ra bên ngoài. Lúc ấy em coi ông ta là người thân duy
nhất, hơn nữa lại kết bạn với con gái ông ta nên anh luôn nhẫn nhịn Bùi
Tùng. Nhưng Phong Nhẫn thì không muốn bị ông ta đè ép như vậy, cũng sợ
ông ta tiết lộ bí mật nên đã giết người diệt khẩu, sau đó làm giả cảnh bắn
nhau, cho tới bây giờ cảnh sát vẫn không thể phá được vụ án đó!
Thượng Quan Tuyền nhắm mắt lại, từng giọt nước mắt lăn dài trên má.
Tuy cô đã chuẩn bị tinh thần nhưng khi nghe được toàn bộ chân tướng sự
việc vẫn không thể nào chấp nhận nổi. Dù thế nào thì cô cũng không thể tin
nổi một người cha nuôi hiền lành trong ký ức của cô lại trở thành kẻ buôn
người!
Thì ra, cô thật sự không hiểu thế nào là lòng dạ con người!
- Tuyền… - Niếp Ngân thấy dáng vẻ đau thương của cô thì lại càng
thêm đau đớn trong lòng. Thà cô cứ khóc lớn tiếng lên đi còn hơn là yên
lặng rơi nước mắt thế này.