- Lại đây! – Lãnh Thiên Dục lại lên tiếng, đôi mày rậm không nhíu lại
nhưng vẫn đầy quyền uy.
Đáy mắt cô vẫn mang theo chút bất an, nhưng hơi nước lắng đọng trong
đó dường như đã che đi. Thượng Quan Tuyền thầm thở dài một hơi, vươn
tay ra cầm lấy bàn tay to và ấm áp của hắn, tùy ý để hắn kéo cô ngồi lên đùi
mình.
- Em đã đi đâu?
Lãnh Thiên Dục ra vẻ không thèm đỡ cô, hắn cúi đầu vùi chóp mũi vào
mái tóc dài của cô, hít sâu mùi hương của cô.
Hắn thật sự rất nhớ cô! Lúc này đây khi đang ôm cô vào lòng, hắn càng
cảm nhận được nỗi nhớ nhung đến phát điên lên. Chẳng qua cô gái của hắn
lại chẳng ngoan ngoãn chút nào, rõ ràng cô đang che giấu điều gì đó với
hắn.
- Em… Chỉ là em thấy chán quá nên ra ngoài một chút! – Thượng Quan
Tuyền ôm hắn, nhắm mắt lại như một chú mèo con cọ vào ngực hắn, lắng
nghe giọng nói trầm thấp mê người ấy.
Vòng ôm ấm áp của hắn thật an toàn, khiến cô cảm thấy hít thở không
thông. Nếu như có thể, cô thật sự muốn yêu thương người đàn ông trước
mặt này cả cuộc đời.
Lãnh Thiên Dục nghe vậy, ngón tay dài liền nâng cầm cô lên…
- Nửa đêm mà em nói là ra ngoài vì chán, một chút mà đi đến tận rạng
sáng? Tuyền, em đừng nói với anh là em có thói quen một mình xem mặt
trời mọc! – Giọng nói của hắn có chút nghi ngờ, rõ ràng hắn không hài lòng
với lý do thoái thác cô vừa đưa ra.