Nhìn vào đôi mắt thâm thúy của hắn, Thượng Quan Tuyền không khỏi
kinh ngạc… tại sao hôm nay Lãnh Thiên Dục lại khác như vậy?
Hay là… hắn đã biết chuyện rồi?
- Em…
Thượng Quan Tuyền nghẹn lời, thật ra cô thật sự không ngờ hắn lại trở
về trước cô, chính vì vậy nên đã làm rối loạn kế hoạch ban đầu của cô!
- Dục, phụ nữ mang thai có thói quen làm việc và nghỉ ngơi không
giống bình thường. Hơn nữa không có anh ở bên cạnh, em đương nhiên là
không ngủ được rồi… - Thượng Quan Tuyền dựa vào lòng hắn, cố ý làm
nũng.
Lãnh Thiên Dục nghe vậy, bên môi lại nở nụ cười. Hắn không nổi giận
như trong tưởng tượng của Thượng Quan Tuyền mà chỉ vỗ nhẹ lên đầu cô
rồi bế cô về phòng ngủ.
Thượng Quan Tuyền mở to mắt nhìn khuôn mặt anh tuấn như được điêu
khắc của Lãnh Thiên Dục, cô có thể cảm nhận được rõ ràng hắn đang tức
giận nhưng dường như hắn đang cố gắng áp chế.
Nhẹ nhàng đặt cô xuống giường, Lãnh Thiên Dục cố gắng cất giọng
mềm nhẹ: “Em mệt rồi, nghỉ ngơi đi!”
- Dục…
Thượng Quan Tuyền bất giác kéo tay hắn lại, ngữ điệu nhẹ nhàng như
những sợi tơ mảnh bay vào lỗ tai hắn, như mọc rễ trong lòng hắn…
Tuy động tác của hắn cực kì dịu dàng nhưng đôi mắt lại đầy thâm trầm
khiến cô cảm thấy rất bất an.