- Ngạn Thương, cậu định làm gì?
Hoàng Phủ Ngạn Thương không hề bối rối, ánh mắt lóe lên ý cười. Còn
Lãnh Thiên Dục dường như đã quá quen với chuyện này, dù súng có dí vào
đầu hắn thì vẻ mặt hắn cũng chẳng hề dao động, huống chi người này là
người em trai tốt của hắn.
- Cậu muốn anh làm gì tiếp? – Hắn chậm rãi lên tiếng hỏi.
Những lời này của Lãnh Thiên Dục lập tức đã nhắc nhở Lãnh Thiên Hi.
Vì vừa rồi căng thẳng nên suýt nữa anh quên mắt Ngạn Thương nói rằng
muốn làm thử nghiệm.
- Anh Thiên Dục, nếu anh cầm khẩu súng này nhắm thẳng vào anh, rồi
tay em lại đặt lên cò súng chuẩn bị bóp cò, thì bước tiếp theo anh sẽ làm gì?
– Hoàng Phủ Ngạn Thương hỏi.
Lãnh Thiên Dục nghe vậy, vẻ mặt yên lặng như đang suy nghĩ, sau đó
hắn lập tức dùng hành động thay câu trả lời của mình. Hắn giơ tay phải ra,
lập tức túm lấy khẩu súng trong tay Hoàng Phủ Ngạn Thương, chỉ trong
nháy mắt, họng súng liền quay ngược lại, từ nhắm vào Lãnh Thiên Dục lại
đổi thành nhắm vào chính Hoàng Phủ Ngạn Thương!
- Hãy để ý xem! Vừa rồi anh Thiên Dục đã dùng tay phải, trong tình
huống bình thường, theo lối suy luận bình thường thì khi một người phản
kích lại, đẩy khẩu súng ra để tránh thoát khiến cho khẩu súng quay ngược
về phía người cầm súng. Khi nổ súng thì rõ ràng họng súng sẽ nhắm thẳng
vào phía vai trái của người cầm súng, vì hai người đều đồng thời dùng lực
nên khi súng nổ sẽ tạo ra vết thương có hình vòng cung, giống hình quạt!
Rõ ràng Lãnh Thiên Dục không chú ý đến điểm này, hắn nhíu mày lại,
hình dung trong đầu, quả đúng như lời Hoàng Phủ Ngạn Thương nói.
Lãnh Thiên Hi cũng suy nghĩ một lúc rồi gật đầu đồng ý.