Sau đó, Lãnh Thiên Dục đổi tay, lần này hắn dùng tay trái để quay
hướng khẩu súng trong tay Hoàng Phủ Ngạn Thương...
- Nếu dùng tay trái? – Hắn bình tĩnh hỏi.
Hoàng Phủ Ngạn Thương nhếch miệng cười, nụ cười đầy tự tin...
- Nếu dùng tay trái thì sẽ có điểm khác biệt!
Nói tới đây, anh ta liền dừng lại, vươn tay chống lại tay của Lãnh Thiên
Dục rồi bắt đầu làm thử nghiệm!
Lần này Lãnh Thiên Dục dùng tay trái của Hoàng Phủ Ngạn Thương để
đẩy khẩu súng trong tay mình khiến khẩu súng nhắm vào người hắn...
- Anh Thiên Dục, Thiên Hi, hai người xem đi...
Hoàng Phủ Ngạn Thương bĩu môi nói: “Nếu người công kích thuận tay
trái thì trong tình huống bình thường, khi người đó ra tay với người cầm
súng, vì đột nhiên dùng lực nên cổ tay người cầm súng sẽ nhắm vào phía
vai phải của mình. Dưới tác dụng của ngoại lực, về cơ bản thì trong quá
trình nổ súng sẽ hình thành nên vết thương có hình chữ “Chi”. Còn dấu
hiệu rõ ràng nhất chính là... hướng của viên đạn sẽ bị chéo xuống về phía
bên phải!”
Sau khi Hoàng Phủ Ngạn Thương nói xong, Lãnh Thiên Hi cũng thử...
- Quả nhiên là vậy, Ngạn Thương, cậu đúng là thiên tài! Sao chuyện này
cậu có thể nghĩ ra chứ!
- Cho xin đi, Thiên Hi, đây là công việc của tớ mà. Nếu bảo tớ đi cứu
một người sống thì tôi chỉ có thể cúi đầu chịu tội thôi! – Hoàng Phủ Ngạn
Thương cười nói.