Hắn nói cho Cung Quý Dương nghe, cũng là nói cho chính mình nghe.
- Xem ra cậu đã biết ai là gián điệp từ lâu rồi!
Lãnh Thiên Dục nghe vậy liền nhíu mày lại: “Dựa theo hành vi phạm
tội mà nói thì giáo phụ Nhân Cách chết chẳng có gì đáng tiếc, chẳng qua tớ
chưa muốn giết ông ta vội thôi. Tớ muốn xác định người đứng sau ông ta.
Việc đi Singapore chỉ là mưu kế mà thôi, một khi tớ muốn tra ra giáo phụ
Nhân Cách thì người đứng sau ông ta sẽ không nhịn được, nhất định phải ra
tay giết người diệt khẩu!”
- Cẩn thận chó cùng rứt giậu! – Cung Quý Dương nhắc nhở.
- Tớ sẽ chú ý! – Lãnh Thiên Dục hiểu rõ sự lo lắng của Cung Quý
Dương!
Cung Quý Dương nhìn Lãnh Thiên Dục rồi lên tiếng đầy hàm ý: “Thiên
Dục, trước kia cậu tàn nhẫn như vậy, làm gì cũng đến mức liều chết, nhưng
giờ cậu đã bị uy hiếp, chỉ cợ có một số việc không nằm trong tầm kiểm soát
của cậu đâu!”
Lãnh Thiên Dục cũng hiểu ý của Cung Quý Dương, trước kia hắn
không có ai vướng bận, dù có em trai, em gái nhưng hắn đã sắp xếp cẩn
thận.
Tuy nhiên hiện giờ thì khác, hắn có Tuyền, có con của hắn, khi đối mặt
với nguy hiểm, hắn sẽ phải chú ý đến rất nhiều chuyện. Đây là việc tất cả
mọi người đều biết, nếu hắn là nội gián thì nhất định hắn cũng sẽ nhắm vào
điểm này.
Trên bầu trời đen đặc đột nhiên vang lên tiếng sấm, xem ra trời sắp đổ
mưa, áp lực trong bầu không khí khiến con người ta dễ sinh khó chịu,
dường như khó có thể hít thở!