của cậu, hôm nay thứ cậu muốn đưa tôi không phải là một cú đấm mà là thi
thể của Phong!
Lãnh Thiên Dục nghe vậy, thân hình cao lớn dường như mất đi điểm
tựa, hắn lùi hai bước, vô lực dựa vào tường…
Niếp Ngân hơi kinh ngạc…
Đây là… Lãnh Thiên Dục sao? Bọn họ là kẻ địch nhiều năm như vậy
nhưng anh ta chưa từng thấy vẻ mặt này của hắn bao giờ…
- Lãnh Thiên Dục, cậu… cậu làm sao vậy? – Anh ta bất giác lên tiếng
hỏi thăm, trong lòng dâng lên nỗi bất an.
Lãnh Thiên Dục nhìn Niếp Ngân, đôi mắt đen của hắn vằn lên những tia
máu đỏ tươi dường như con thú đang rơi vào đường cùng, chỉ có thể vô lực
thở hổn hển. Lát sau, hắn chậm rãi lên tiếng:
- Phong bắt Thượng Quan Tuyền rồi!
- Cái gì?
Niếp Ngân run lên rồi lập tức bước nhanh về phía trước…
- Lãnh Thiên Dục, cậu vừa mới nói gì? Nói lại xem nào! – Giọng nói
của anh ta đầy lo lắng.
Lãnh Thiên Dục nhìn sự hỗn loạn trong đôi mắt Niếp Ngân, lại nói từng
câu từng chữ: “Phong, cũng là người của tổ chức BABY-M của anh, đã bắt
Thượng Quan Tuyền… làm con tin rồi!”
Niếp Ngân sững người, vầng trán cao rộng cũng nhíu chặt lại. Sau đó
anh ta cầm điện thoại lên gọi điện nhưng đầu bên kia chỉ truyền đến giọng
nữ máy móc của tổng đài. Vẻ mặt anh ta càng thêm nghiêm nghị lại.