Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thượng Quan Tuyền đỏ ửng lên như một trái
táo chín. Cô không chịu nổi hơi thở nóng bỏng, lập tức xoay người lại,
ngẩng đầu lên định nói gì đó, nhưng đúng lúc ấy Lãnh Thiên Dục lại cúi
đầu xuống...
Đôi môi mềm mại ngọt ngào như mật đường của cô khiến Lãnh Thiên
Dục khó có thể kìm chế.
Thượng Quan Tuyền cảm thấy tim mình sắp nhảy ra khỏi lồng ngực,
một tay cô đè trên ngực Lãnh Thiên Dục, tay kia đè lên ngực mình, cố gắng
ổn định tâm trạng.
- Đừng… – Cô thở hổn hển, cố gắng mấp máy môi, dường như cô sắp
ngất xỉu vì không hít thở được.
Lãnh Thiên Dục thầm hít sâu một hơi, cố gắng đè ép dục vọng xuống,
tha cho đôi môi cô nhưng bàn tay lại càng siết chặt eo cô hơn.
Thượng Quan Tuyền cố gắng điều hòa hơi thở. Du thuyền đang lướt
trên mặt nước êm ả, trên bầu trời là những chú chim hải âu đang sải cánh
bay lượn, xa xa có thể loáng thoáng thấy được những tòa nhà màu trắng
như trong truyền thuyết. Hình ảnh hai người lúc này trong cảnh đẹp đó lại
càng thêm mỹ lệ lạ thường.
Cô khẽ thở dài một hơi, nhìn vào đôi mắt sâu không thấy đáy của Lãnh
Thiên Dục, trong lòng dâng lên từng đợt sóng. Cô chủ động vòng tay qua
cổ hắn, ghé sát khuôn mặt nhỏ nhắn của mình vào ngực hắn. Lúc này cô
không hề cảm thấy hắn lạnh lẽo đáng sợ một chút nào mà chỉ cảm nhận
được một loại cảm giác ấm áp.
Loại cảm giác này như những con sóng, từng hồi từng hồi dâng lên
trong lòng cô, ngày càng mãnh liệt.