tiểu nhân nói một đằng làm một nẻo như anh, vì sao tôi lại phải nghe lời
chứ?”
Trước câu nói lên án đột nhiên của Thượng Quan Tuyền, Lãnh Thiên
Dục thâm thúy nhếch đôi mày rậm, sau đó ánh mắt không chút tức giận
nhìn cô: “Cố tình gây sự không phải tác phong của em”.
Hắn không để tâm đến sự lên án của Thượng Quan Tuyền cho lắm, chỉ
cho rằng tính tình cô hơi trẻ con, đang đùa giỡn mà thôi. Hắn khẽ thở dài
một hơi, ôm cô vào lòng. Vừa rồi không thấy bóng dáng cô đây, tâm tình
của hắn rối loạn không thôi.
Về là tốt rồi, chỉ cần cô trở về, hắn sẽ không so đo hành động bốc đồng
của cô nữa.
Hơi thở ấm áp nhanh chóng bao vây lấy Thượng Quan Tuyền, nhưng...
cảm giác này đã không còn như trước kia nữa. Vì cô biết, đối với Lãnh
Thiên Dục, cô chỉ là một thứ công cụ để tiêu khiển mà thôi!
Nghĩ tới đây, cô đẩy mạnh Lãnh Thiên Dục ra, tránh thoát khỏi bàn tay
hắn...
- Đừng giả vờ giả vịt nữa, anh như vậy... khiến tôi cực kì chán ghét! –
Thanh âm của cô cũng lạnh lẽo không kém gì Lãnh Thiên Dục, dường như
có thể đóng băng lại mọi thứ xung quanh.
Lãnh Thiên Dục nhíu mày càng chặt, hắn sầm mặt, mím đôi môi mỏng.
Bản chất của hắn chính là như vậy, dù có dịu dàng nhưng vẫn là con sư tử
cực kì nguy hiểm.
Hắn bước lên vài bước, nắm lấy bàn tay mềm mại của cô...
- Chán ghét tôi? Vậy tối hôm qua ai là người luôn miệng nói cần tôi? –
Thanh âm lạnh lẽo của hắn như một lưỡi kiếm đâm xuyên thấu nội tâm cô.