được. Nhưng thật đáng tiếc, toàn bộ chứng cứ năm đó đều bị mất cả rồi, tôi
không tra ra được nguyên nhân cái chết của cha nuôi…”.
Sự bi thương trong mắt Thượng Quan Tuyền nhanh chóng được che
giấu đi, cô khẽ mấp máy môi…
- Nếu tra ra được nguyên nhân thì sao? – Lãnh Thiên Dục nhìn vào đôi
mắt đầy bi thương của cô lại cảm thấy đau lòng. Giọng nói bình tĩnh mà
đơn thuần của cô vang lên chạm vào trái tim hắn…
Thượng Quan Tuyền ngẩng đầu nhìn Lãnh Thiên Dục, nói một câu lạnh
lẽo: “Nếu thật sự cha nuôi tôi bị giết, tôi nhất định sẽ giết chết hung thủ”.
Nói tới đây, cô dừng lại một chút, đôi mắt và vẻ mặt đầy khác thường:
“Anh đã tra ra được chân tướng mọi việc, phải không?”
Lãnh Thiên Dục không mở miệng, chỉ yên lặng nhìn Thượng Quan
Tuyền.
- Sao anh không trả lời? – Thượng Quan Tuyền hỏi lại – Chẳng lẽ…
người giết cha nuôi có quan hệ với anh?
Sự trầm mặc của Lãnh Thiên Dục càng khiến đáy lòng cô phát lạnh, cô
càng thêm bất an, trong tiềm thức cô thật sự hy vọng hung thủ không phải
là Lãnh Thiên Dục.
Nhìn vào đôi mắt đầy nghi hoặc của Thượng Quan Tuyền, Lãnh Thiên
Dục chậm rãi cong môi cười lạnh lẽo…
- Hãy tự hỏi chính mình, em không nghi ngờ tôi chứ? – Hắn nhìn thẳng
vào cô, đôi mắt đầy nguy hiểm bắn ra những tia hung ác.
Đôi mắt hắn đầy ngang tàng và mãnh liệt khiến lòng cô đông cứng lại,
sống lưng lạnh toát…