- Lúc trước chính anh đã đẩy em cho anh ta, chẳng phải anh đã quyết
định để em dùng thân thể của mình để hoàn thành nhiệm vụ sao? Đáng lẽ
anh phải sớm chuẩn bị tâm lý chứ?
Niếp Ngân nghe lời phản bác của Thượng Quan Tuyền, đôi mắt càng
hừng hực lửa giận. Bàn tay to nắm chặt lấy cằm cô, thanh âm trầm thấp ma
mị vang lên bên tai cô: “Thì ra em đã sớm biết người đàn ông đêm đó là
Lãnh Thiên Dục!”
Thượng Quan Tuyền ngẩn người nhìn Niếp Ngân. Lát sau, cô mới hiểu
được mọi chuyện, lập tức cười lạnh: “Giờ thì em đã hiểu tại sao anh nhất
định muốn em giết chết Lãnh Thiên Dục. Thật ra anh cũng đã đã biết người
đêm đó là anh ta, cho nên anh muốn để anh ta chết trong tay em”.
- Đúng, tôi nói rồi, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho người chạm vào
em, em là của tôi, không phải của Lãnh Thiên Dục, cũng không phải của
bất kì người đàn ông nào khác, cả đời này em đều là người của tôi! – Niếp
Ngân hung dữ nói, sự nóng nảy lúc này của Niếp Ngân Thượng Quan
Tuyền chưa bao giờ thấy.
- Anh… thật ích kỉ! – Thượng Quan Tuyền cảm thấy trái tim mình đã
đóng băng lại rồi.
- Đúng, tôi ích kỉ, cho dù là như vậy thì cũng không thể thay đổi được
sự thật em là của tôi! – Ánh mắt Niếp Ngân càng trở nên lạnh lùng.
- Thuộc về anh?
Thượng Quan Tuyền nghe vậy chậm rãi ngẩng đầu lên, đôi mắt trong
veo đầy bi thương nhìn Niếp Ngân: “Trong lòng anh em cũng chỉ là một
thứ công cụ mà thôi, anh không cho phép em phản bội vì anh sợ cảm giác
thất bại trong lòng mình”.
- Ngậm miệng lại! – Niếp Ngân siết chặt tay, lạnh lùng nói.