Thượng Quan Tuyền không khó để nghe thấy tiếng đánh nhau và đạn
bắn ở bên ngoài. Cô chẳng nghĩ nhiều nữa, cũng chẳng quan tâm rốt cuộc
đối phương là ai, cô lập tức mở cửa sau ra, sau đó lao vào đưa Lãnh Thiên
Dục và Niếp Ngân ra ngoài…
Rốt cuộc cũng đưa được hai người ra ngoài, cô thở hổn hển, cố gắng
hấp thụ bầu không khí trong lành bên ngoài.
Hai người này thật đúng là…
Cô không ngờ mình lại khỏe như lực sĩ vậy, có thể khiêng hai người đàn
ông cao lớn này ra ngoài.
Thượng Quan Tuyền vừa thở hổn hển vừa nhìn Niếp Ngân và Lãnh
Thiên Dục đang nằm dưới đất. Mí mắt của hai người dần động đậy và mở
ra, có thể thấy con ngươi đang dần chuyển động…
May quá, hai người vẫn chưa hoàn toàn mất đi ý thức, chỉ là cơ thể vô
lực không nhúc nhích được mà thôi, lúc này điều quan trọng là phải mau
chóng đưa hai người đi chữa trị.
Thượng Quan Tuyền không có nhiều thời gian suy nghĩ, cô vừa định
hành động thì nghe thấy những tiếng bước chân dồn dập. Cô cảnh giác
đứng dậy…
- Lão đại…
Tiếng của Phong từ xa vọng đến, giọng nói đầy lo lắng.
Ánh mắt Thượng Quan Tuyền lập tức đầy cảnh giác, đưa tay chậm rãi
sờ lên khẩu súng lục trên người mình.
Quả nhiên ngay sau đó, Phong xuất hiện ở cửa. Khi anh ta thấy hai
người nằm dưới đất ở cách đó không xa, đôi mắt thoáng sững sờ nhưng