Bùi Vận Nhi nghe vậy liền lấy tay che miệng lại. Cô cố nén cảm giác
muốn òa khóc, cơ thể nhỏ nhắn không ngừng run rẩy. Tiểu Tuyền, Tiểu
Tuyền của cô sao có thể lại bị như vậy chứ? Là ai đã khiến Tiểu Tuyền bị
như vậy? Tại sao lại rơi xuống biển?
Cô càng nghĩ càng thấy đau lòng.
- Tỷ lệ thành công của cuộc phẫu thuật là bao nhiêu? – Lãnh Thiên Dục
buộc mình phải tỉnh táo lại, bàn tay siết chặt lại như muốn chống đỡ cú sốc.
Vị bác sĩ lắc đầu: “Nếu cục máu đông trong não bệnh nhân chỉ tụ lại ở
một điểm thì tỷ lệ thành công là rất lớn. Nhưng… qua kiểm tra ban đầu thì
thấy máu lại chảy rất nhiều, tản ra nhiều nơi, lại thêm não bị chịu tổn
thương nghiêm trọng, tỷ lệ thành công là rất nhỏ”.
- Sao có thể vậy chứ? – Cơ thể cao lớn của Lãnh Thiên Dục hơi run lên,
bàn tay chống lên tường.
Bùi Vận Nhi cũng ngồi sụp xuống ghế, hô hấp trở nên dồn dập, vẻ mặt
trắng nhợt.
Sắc mặt Lãnh Thiên Hi cũng hết sức nặng nề. Anh cũng là bác sĩ, anh
hiểu rất rõ tình hình của Thượng Quan Tuyền. Nhưng ngay lập tức, anh nói
với vị bác sĩ kia: “Adam, đưa bản chụp CT não của bệnh nhân cho tôi
xem”.
- Đây! – Vị bác sĩ đưa báo cáo cho Lãnh Thiên Hi.
Lãnh Thiên Hi chăm chú nhìn bản báo cáo. Một lúc lâu sau, anh đóng
tài liệu lại, nhìn trợ lý của mình rồi nói: “Lập tức chuẩn bị dụng cụ phẫu
thuật cho tôi. Tôi muốn làm bác sĩ mổ chính. Adam…”. Lãnh Thiên Hi đưa
mắt nhìn sang vị bác sĩ kia: “Lập tức đưa người bệnh đến phòng mổ, chuẩn
bị phẫu thuật”.