- Đúng, gặp anh! – Bùi Vận Nhi nhẹ nhàng cười – Anh biết không, với
sự hiểu biết của tôi về Tiểu Tuyền thì cô ấy là một người cực kì bình tĩnh
và kiên nhẫn. Dù lúc nhắc tới Niếp Ngân thì thái độ của cô ấy vẫn hết sức
bình thường. Nhưng từ sau khi gặp anh, nhiều khi cô ấy lại vô tình oán
trách anh trước mặt tôi, nói anh đáng giận đến mức nào, cũng thường hay
trầm tư suy nghĩ nữa. Vẻ mặt ấy tôi chưa từng thấy. Chính anh là người
khiến cô ấy có thể cười to, khóc lớn, thậm chí... mất đi sự bình tĩnh và kiên
nhẫn vốn có.
Lãnh Thiên Dục không khỏi cười khổ một cái: “Vậy có thể thấy cô ấy
rất hận tôi”.
Sao lại có thể không hận được chứ? Chẳng phải chính hắn là người
khiến nhiệm vụ của cô cứ thất bại liên tiếp sao? Thậm chí hắn còn hung
hãn cướp đi đêm đầu tiên của cô!
Cô hận hắn là lẽ dĩ nhiên, không phải sao?
Đến bây giờ hắn vẫn nhớ rõ cái đêm hôm đó, thậm chí còn nhớ những
giọt nước mắt bất lực của cô. Đêm đó hắn điên rồi, tại sao năng lực tự chủ
vốn rất tốt mà lại có thể hành hạ cô như thế, một lần rồi lại một lần, mãi
đến khi cô không chịu nổi, ngất đi hắn mới buông tha cho cô. Dường như
hắn muốn đem toàn bộ tinh lực phát tiết lên người cô vậy!
Nhưng... hắn chưa từng hối hận khi làm vậy. Dù thời gian có quay
ngược lại thì hắn vẫn sẽ lựa chọn như vậy!
Bùi Vận Nhi than nhẹ một tiếng. Cô không trực tiếp phủ nhận lời hắn
nói, chỉ hỏi ngược lại: “Lãnh tiên sinh, nếu Tiểu Tuyền chỉ hận anh thì anh
sẽ buông tha cho cô ấy sao?”
- Buông tha cho cô ấy?