Lãnh Thiên Dục lặp lại những lời của Bùi Vận Nhi, đôi mắt thâm thúy
đầy phức tạp nhìn Thượng Quan Tuyền đang nằm trên giường. Nhưng chỉ
trong chớp mắt, ánh mắt đó hoàn toàn thay đổi…
Đôi mắt sâu thẳm, tràn đầy sự nguy hiểm và khí phách!
- Đúng, anh sẽ buông tha cho cô ấy sao? – Bùi Vận Nhi dò hỏi một lần
nữa.
Lãnh Thiên Dục nhếch đôi môi mỏng, nụ cười đầy lạnh lẽo khiến người
ta không rét mà run…
Hắn đưa mắt sang Bùi Vận Nhi, nhìn cô rồi gằn từng tiếng một: “Cô sai
rồi, tôi tuyệt đối sẽ không buông tha cho cô ấy. Cả đời này cô ấy chỉ có thể
là người phụ nữ của Lãnh Thiên Dục tôi, đừng mơ tưởng sẽ chạy thoát!”
Bùi Vận Nhi thấy ánh mắt dần lạnh lẽo của Lãnh Thiên Dục, không
khỏi cảm thấy lạnh sống lưng. Cô biết rõ đây là một người đàn ông nguy
hiểm, hắn giống như một con báo dũng mãnh nhưng lại vẫn có sự dịu dàng,
tuyệt đối tuân theo quy tắc của bản thân và không bao giờ làm trái suy nghĩ
của mình.
Nghe hắn nói vậy, Bùi Vận Nhi biết rõ quyết tâm của người đàn ông này
lớn đến mức nào. Cô biết dù có thế nào thì người đàn ông này cũng sẽ che
chở bảo vệ cho Tiểu Tuyền, hắn sẽ không để cô ấy bị thương. Tuy thân
phận của hai người cực kì đặc biệt, tình yêu của hai người chắc chắn không
được thuận lợi như của những người bình thường khác nhưng cô tin người
đàn ông trước mặt mình có năng lực giải quyết mọi vấn đề.
Vậy thì cô cũng yên tâm rồi!
Nghĩ tới đây, Bùi Vận Nhi cười rồi đứng dậy, nhẹ nhàng nói một câu:
“Lãnh tiên sinh, không biết anh đã nghe câu này chưa, trên đời này chẳng
bao giờ tự nhiên lại sinh ra thù hận, không yêu thì sao lại hận?”