GIAO DỊCH ĐÁNH MẤT TRÁI TIM CỦA TRÙM XÃ HỘI ĐEN - Trang 918

- Đây là bệnh viện, em đã ngủ mê man mấy ngày rồi! – Hắn trả lời câu

hỏi của cô.

Thượng Quan Tuyền nhíu chặt mày. Sau đó cô nhắm mắt lại như muốn

nhớ lại điều gì. Lát sau cô mở mắt ra, đôi mắt hoàn toàn mờ mịt.

- Ưm... – Thượng Quan Tuyền giơ tay vỗ vỗ vào đầu mình!

Đau quá!

Lãnh Thiên Dục kéo tay cô lại, nắm chặt trong lòng bàn tay mình.

- Đầu bị đau à? Vết thương của em chưa hoàn toàn khôi phục nên đau

cũng là chuyện bình thường thôi. Đừng chạm vào đó! – Hắn cẩn thận dặn
dò, giọng nói vốn lạnh lùng giờ tràn ngập tình cảm.

- Vết thương? – Ánh mắt Thượng Quan Tuyền càng thêm mờ mịt – Sao

tôi lại ở đây? Còn nữa, sao tôi lại bị thương?

Ánh mắt Lãnh Thiên Dục dần trở nên ảm đạm. Nghĩ đến cảnh mấy hôm

trước cô rơi xuống biển, đến giờ trái tim hắn vẫn còn đau xót!

Một cô gái nhỏ nhắn như vậy sao phải trải qua tình huống kinh khủng

đến thế chứ?

- Xe của em bị rơi xuống biển nên đầu em bị thương, phải vào viện.

Thượng Quan Tuyền nửa hiểu nửa không gật gật đầu. Lúc cô còn muốn

hỏi gì thêm thì cửa phòng bệnh lập tức được mở ra.

- Tiểu Tuyền!

Lãnh Thiên Hi sải bước đi vào. Khi anh thấy Thượng Quan Tuyền mở

to mắt tò mò nhìn mình, nét mặt biểu lộ sự vui mừng: “Rốt cuộc em cũng
tỉnh rồi!”