Nhưng tâm tư này của hắn Thượng Quan Tuyền tất nhiên không biết.
Cô thoải mái dễ chịu dựa vào ngực Lãnh Thiên Dục, duỗi lưng ra, sau đó
ngáp một cái không khác gì đứa trẻ.
“Mệt à? Em muốn ngủ một lát không?”. Lãnh Thiên Dục chu đáo hỏi.
“Ừm!”. Thượng Quan Tuyền lười biếng tựa đầu vào ngực hắn. Cô cảm
thấy trong người hơi là lạ, chẳng muốn động đậy.
Lãnh Thiên Dục bế cô lên, nhẹ nhàng đặt lên giường, đắp chăn cho cô
rồi nhẹ giọng nói: “Nghỉ ngơi một chút đi”.
Tay Thượng Quan Tuyền ở trong chăn thò ra nắm chặt lấy một góc áo
Lãnh Thiên Dục.
“Anh phải ra ngoài làm việc à?”. Cô mở to đôi mắt trong veo, rầu rĩ hỏi.
Hẳn là hắn rất bận bịu, nếu không sẽ không có nhiều vệ sĩ đi theo hắn
như vậy.
Lãnh Thiên Dục không khó để nghe ra ý tứ của cô, hắn vỗ nhẹ lên đầu
cô rồi ngồi xuống bên cạnh, đôi mắt thâm thúy nhìn vào khuôn mặt tuyệt
mỹ của cô.
“Anh sẽ ở bên cạnh em”. Thanh âm của hắn tràn đầy từ tính, giọng điệu
giống như đang hứa hẹn.
Thượng Quan Tuyền đang bị mất trí nhớ khiến hắn lo lắng và thấy...
động lòng!
Động lòng?
Lãnh Thiên Dục nghĩ tới đây liền ngẩn ra. Chẳng lẽ hắn lại giống như
Lãnh Thiên Hi và Cung Quý Dương nói, ngay từ đầu đã bị cô gái này cuốn
hút sao?