Cả phòng bệnh rất yên tĩnh, ánh mắt trời xuyên qua cửa sổ thủy tinh bao
phủ lên người Thượng Quan Tuyền, lúc này trông cô như mơ như thực.
Dường như đã qua rất lâu, khi một tia nắng vàng chiếu rọi vào đôi mắt
Thượng Quan Tuyền, rốt cuộc cô cũng ngẩng đầu lên, nhìn mọi người xung
quanh rồi nhìn vào Lãnh Thiên Hi.
“Bác sĩ Thiên Hi…”
Cô nhẹ giọng lên tiếng, giọng nói tuy có chút bất lực nhưng tràn đầy sự
kiên định.
Lãnh Thiên Hi cười động viên cô, nhẹ giọng hỏi: “Tiểu Tuyền, anh biết
em đã có quyết định rồi, nói cho anh biết đi”.
Vẻ mặt Thượng Quan Tuyền dần nặng nề, cô thở dài một hơi. Dường
như đã hạ quyết tâm, cô dứt khoát lên tiếng: “Em muốn nhớ lại! Em muốn
biết mọi chuyện trước kia, dù là đau khổ hay không vui thì nó cũng là trí
nhớ của em”.
“Tiểu Tuyền, cậu thật sự quyết định vậy sao?”
Đôi mắt Bùi Vận Nhi dần rưng rưng. Lúc cô nghe Thượng Quan Tuyền
nói vậy, đáy mắt ánh lên tia tuyệt vọng và lo lắng.
Thượng Quan Tuyền nặng nề gật đầu một cái, lập tức nói một câu khiến
mọi người đều kinh ngạc: “Em muốn nhớ lại tất cả vì em cảm thấy mình đã
quên mất một người. Tuy hiện tại em không nhớ được người đó là ai nhưng
em cảm thấy người này rất rất quan trọng trong cuộc đời của em”.
Cô cực kì kiên định lên tiếng! die»ndٿanl«equ»yd«on
“Người rất quan trọng?”. Lãnh Thiên Hi khó hiểu lặp lại, Bùi Vận Nhi
cũng hết sức mờ mịt.