Đứng phía trên chúng tôi là một sinh viên cao kều đeo kính khá mốt.
Anh ta lấy ra một câu: “trở thành người hữu ích - có nghĩa là chỉ trở thành
người hữu ích, trở thành con người tuyệt đẹp - có nghĩa là chỉ trở thành con
người tuyệt đẹp, nhưng trở thành hữu ích và tuyệt đẹp - có nghĩa là trở nên
vĩ đại”.
Cả bạn sinh viên cùng đi với anh ta nhắc:
- Anh cũng đã đủ cao lớn, chỉ còn cần trở thành hữu ích, hoặc tuyệt đẹp
nữa thôi.
Cả bọn cười ồ. Nhưng to hơn cả là tiếng cười khà khà trầm đục của anh
sinh viên đeo kính mốt nọ.
Biata không cười. Khi chúng tôi ra khỏi thang máy, đến gần cửa ra vào
cô ta mới nói:
- Ông ta có thể nói về những việc khác quan trọng hơn thay cho những
câu châm ngôn đã tranh cãi chán ra rồi.
Côxchia hỏi:
- Cô cho rằng ông ta cần phải nhắc đến vì sao hả?
- Chính thế! Ông ta phải nói, phải báo trước. Ông ta biết nhiều. Cần phải
báo trước những nguy hiểm.
- Để gieo rắc hoang mang à?
- Không. Để đoàn kết trong những ngày hiểm nguy.
Biết rằng sẽ đi đến chỗ đoạn tuyệt, nhưng vì tự ái, Côxchia không nén
được mình và đã tranh cãi với Biata. Buổi tối thế là mất vui. Cô ta chỉ cho
phép chúng tôi tiến đến bên chiếc xe ca tự động và lên xe đi về Gôlixưnô.
Côxchia chau mày, trầm ngâm:
- Thế đấy! Ngu ngốc làm hại mình và những người xung quanh. - Im
lặng một lúc, cậu ta tiếp: - Những người thân thiết.
Tôi tán thành:
- Cậu tự phân tích như thế
đúng đấy.
Lần này Côxchia cho những lời chỉ trích của tôi là phải nên ngoan ngoãn
gật đầu nhắc lại: