GIỮA NHỮNG HIỆP SĨ ĐEN TẬP 1 - Trang 197

Nhưng làm sao con công nhận được khi con biết rằng

ông ta là kẻ ác độc! ông ta bắt dẫn con Rô-xi-nan-tê ra ngoài, giương
súng lên và, — cô bé trào nước mắt, — và sau đó còn mắng Giăng là
không săn sóc nó nữa.

— Con đã hứa với mẹ rồi cơ mà! Sao lúc nào con cũng tự hành hạ
mình mãi thế? Mẹ mua cho con một con ngựa khác thay cho Rô-xi-nan-tê
vậy nhé ? Hay là một con la ngô nghĩnh.

— Không cần con ngựa khác, không cần con la!

— Lay Chúa tôi, con giày vò mẹ đến chết mất! — Ac- net buộc mồm
thốt ra. I-ren bỗng im bặt.

— Con sẽ ngoan, rất ngoan nữa cơ, chỉ có điều mẹ đừng nói thế nữa.
Nếu mẹ muốn, con sẽ cầu nguyện Đức Mẹ ngay! Và mẹ gọi Pe-pi-ta vào đi.
Rồi con sẽ dạo chơi thật lâu và không quấy mẹ chút nào nữa.

I-ren áp mặt vào bàn tay mẹ. Đó là một lời xin lỗi câm lặng. Ac-net đã
thuộc từng sắc thái của lối nói chuyện không lời ấy qua những đêm dài thức
trắng bên gường bệnh của con, đến nỗi không cần giải thích chị cũng hiểu
được mọi ý nghĩ của con, biết lúc nào con khỏe hay mệt.

Thái độ của con gái hôm nay làm chị không yên lòng. I-ren không
chịu cho xoa bóp, từ chối việc đi dạo và cả ngày chỉ còng lưng ngồi thêu.
Nó cứ làm hấp tấp vội vã như bị ma đuổi vậy. Ac-riet cũng đã rõ đó là cái
gì rồi. Chính lòng tin đó đã giữ chị sống qua được nhiều năm tháng...

Người thiếu phụ chuẩn bị cho con gái đi dạo, rồi lại buông mình chìm
đắm vào kỷ niệm. Chị nhớ lại tất cả những gì đã xảy ra từ cái tai nạn tàn

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.