GIỮA NHỮNG HIỆP SĨ ĐEN TẬP 1 - Trang 352

Phret rùng mình. Mô-ních cũng đã từng nói câu ấy...

— Anh làm sao thế. Phret?

— Không sao, không sao. Tôi chỉ hơi lạnh tí chút thôi.

— Tôi khoác cái gì cho anh nhé, quả là đêm hơi lạnh thật.

— Đừng, Ac-net! Rồi qua thôi. Tôi sẽ ấm người lại lúc đi đường,
Phret cúi xuống hôn tay chị để về, nhưng chị giữ anh lại:

— Phret, hãy vui lòng giúp tôi nhé!

— Nhưng mà...

— Chúng ta hãy uống thêm cốc rượu mạnh...

— Đồng ý.

Ac-net rót đầy hai cốc.

— Ta uống cho cái gì đây, Phret?

— Tôi muốn hôm nay Ac-net nói lời chúc mừng đó.

— Thôi được... Tôi là dân di-gan, đã là di-gan và sẽ còn là di-gan! Bởi
với người di-gan chúng tôi thì đây là một tập quán: nếu trong lều ai đó có
niềm vui thì cả trại cùng vui, còn nếu có nỗi buồn thì cả trại cùng chia sẻ
đắng cay...

Chị nghẹn lời.