GÒ CÔNG - XƯA VÀ NAY - Trang 29

Há rằng ngại một phen thỉ thạch, giải trung vi mà tìm đến quân vương ;

Bởi vì thương muôn mạng tì hưu, thà nhứt tử để toàn cho tướng-sĩ.

Tiếng hiệu-lịnh mơ-màng trước gió, ân tín xưa người bộ khúc đau lòng ;

Bóng tinh-trung thấp-thoáng dưới đèn, phong nghi cả kẻ liêu bằng sái lụy.

Cơ đảng định kiếp chầy đành hẹn buổi, xót tướng doanh sao vắng mặt thân
huân ;

Phân truy-tùy gan tấc cũng đền công, tiếc nhung mạc bỗng thiệt tay trung
trí.

Nay gặp tiết thu, bày tuần quí tế.

Hai chữ cương thường nghĩa nặng, rỡ cổn-bia cũng thỏa chốn U-Minh.

Ngàn năm hà nhạc khí thiêng, sắp mao việt để mở nền bình trị.

Hàn-lâm học-sĩ :

ĐẶNG-ĐỨC-SIÊU phụng-soạn

CÔNG CHÚA NGỌC DU CÓ BÀI THƠ KHÓC CHỒNG NHƯ SAU :

Những tưởng ra tay giúp nước nhà,
Ai dè bình địa nổi phong ba.
Xót người vị quốc liều thân ngọc.
Khiến thiếp cô phòng ủ mặt hoa.
Gối mộng mơ màng duyên nợ cũ,
Đài mây xiêu lạc phách hồn xa.
Lửa trung đốt đỏ gương hào kiệt,
Nóng ruột thuyền quyên giọt lệ sa !

Sau Nguyễn-Vương trung hưng được cơ nghiệp, tức vương vị tại Huế

lấy niên hiệu là Gia-Long. Vua Gia-Long phong tặng cho ông là Khâm-Sai
Chưởng-Hậu-Quận, Bình-Tây Tham-Thặng Đại Tướng Quân Hoài-Quốc-
Công tùng tự nơi Thái-Miếu.