Cũng do uống hơi nhiều, buổi tối hôm nay Đường Lý Dục không nói
nhiều. Nhưng sau khi có chút rượu vào rồi, anh lại hơi có chút to gan, dám
đưa tay ra để phết một cái vào mũi của Hứa An Ly, nếu làm như thế với
người khác chắc đã bị ăn mắng rồi.
"Chồng của em tuyệt đối không phải là loại đàn ông như vậy. Anh
Xuân, nói cho anh biết, em và Hứa An Ly là sao lại quen biết nhau?"
Thẩm Anh Xuân như đã chuẩn bị từ trước. Nhưng cái kim trong bọc
cũng có ngày lòi ra, cô không nghĩ Đường Lý Dục lại có thể hỏi cô câu này
trước mặt nhiều người như vậy. Tuy vậy, Thẩm Anh Xuân vẫn là Thẩm
Anh Xuân, khả năng thích ứng với hoàn cảnh và tài ứng phó của cô hơn
hẳn những cô gái khác.
"Những người có duyên với nhau, ắt sẽ vô tình gặp nhau tại một thời
điểm, thời gian nào đó, lẽ nào anh không tin?"
Từ Di ngẩng đầu lên nói leo: "Hai người đã vợ vợ chồng chồng rồi.
Ôi! Còn bao lâu nữa là thành bố thành mẹ đấy?"
Ha ha ha, mái nhà sắp lật ngửa đến nơi rồi.
Đương nhiên là Đường Lý Dục rất vui, tiểu thuyết hoàn tất một cách
thuận lợi, bạn gái và tiểu muội thanh mai trúc mã đã trở thành bạn tâm tình.
Còn có lý do gì mà anh không vui được đây?
"Chuột Mickey, chúng ta cùng nhau hát karaoke đi." Nói xong, Đường
Lý Dục liền kéo Hứa An Ly theo. Anh vốn thích nhất là hát, huống hồ hôm
nay tâm trạng đang rất vui.
"Hát đi!" Thẩm Anh Xuân không ngừng cổ vũ, cô cầm micro khác lên,
trong phòng chỉ có hai người.